1.một ngày qua như một cuốn sách được giở sang trang mới, có hi vọng, có thất vọng, có tươi sáng, có u ám. Good things take time. Càng khó khăn lại càng muốn làm. Mình chưa đi hết cái nghề này, mình phải nếm trải mọi thứ đắng cay thăng trầm của nghề, phải đi qua nó theo cách của mình. Đôi khi, mình quá sơ hở, quá tin cậy, cung cấp quá nhiều thông tin để bị người khác lợi dụng để sau này trở mặt. Chân Như không chân thật. Ai biểu mình không sống lâu như người ta, ai bảo mình không ma mãnh khéo léo như họ, ai bảo mình không mở miệng ra thảo mai lấy lòng theo đuổi để được miếng hời. Tại mình hết, tiên trách kỷ là vậy, thì nói gì nữa.
2. xác định mục tiêu, muốn nói tiếng pháp nhanh, phải xác định học để làm gì, để giao tiếp thông thường hay để đọc sách, để coi phim hoạt hình thiếu nhi, để hướng dẫn tiếng Pháp, làm sao đủ level để tự học được môt thứ tiếng khác.? Làm sao để chị Yến biết nói thật là nhanh ? Chị hãy viêt ra những mục tiêu của mình, mổ xẻ nó, học để làm gì, chia thành mục tiêu nhỏ, thực hiện lần lượt.
You feel hopeless because you dont know steps to do it. Liam nói đúng, việc gì cũng từ nhỏ tới lớn, đôi khi mình quên
3. save money
trả 2tr
tiền thuê nhà
redwings
sửa nhà
bằng lái
ielts
4. muốn được thì phải thật giỏi trong nghề, học hỏi more, rèn luyện hơn, hiểu biết hơn
có những người dư thừa tâm sự nên xuất khẩu sang người khác, họ làm đau người khác bởi do sự đau khổ bản thân họ không biết cách giải quyết được.
cưỡi ngựa
tieng phap
tieng anh
dai hoc
nghĩ ra một cái tên
5. càng muốn nhanh càng phải làm thật chậm, mà chắc
cơn mưa đầu tiên sau những tháng dài khô hạn. trời trở lạnh again, thèm ăn cháo mắt bò, óc tiềm, hoành thánh mì bỏ nhiều tiêu cay.
hôm qua leo núi trong cơn mưa giữa rừng, những ảo ảnh dưới chân không ngừng thay đổi, keep walking, just walk. nhưng mùi thơm lá cây rừng quanh quất, có một cây gì đó thơm lắm không biết là cây gì, suốt đường đi ướp hương. Giá mà ngày nào cũng được mệt mỏi thế này thì vui lắm, đi mà không cần nói nhiều, theo dõi suy nghĩ trong mình, xem mình muốn nhiều tour hơn, công ty với xe lớn và đội ngũ guide như mình. Xem, những ảo ảnh hiển rõ hơn in the middle of nowhere, never stop
Thứ Năm, 7 tháng 4, 2016
Thứ Năm, 31 tháng 3, 2016
cải thiện tình hình
có những chuyện ai cũng biết, nhưng giải pháp là gì ?
bài viết của nhà văn Nguyên Ngọc
Rừng mất, khô hạn là đương nhiên
câu trả lời cho bài trước đã có
Liêm chính trong kinh doanh, ai cho lương thiện
giải pháp ở đây
what's wrong with our food system
how we can eat our landscape
chúng tôi cứ bắt tay vào việc
update tình hình :
_ anh đã tìm lại được ví của mình, đúng là ở hiền gặp lành, 3 tour trong 3 ngày liền, trong đó tour coffee anh rất thích, được trực tiếp làm ra ly cafe của mình từ lúc nó còn là hạt cafe trên cây đúng là một trải nghiệm hay ho
_PR tour trên các web du lịch
_ bổ sung kiến thức về các điểm khác, Anh Việt, đăng ký học thêm tiếng khác, học lại aikido
_ gọi thầy Quý xong bài thực tế
_ dạy tiếng Anh 2 lần/ tuần/ 150k/h
_ tối qua nói chuyện với chị chủ nhà vườn về ý định giấc mơ của mình đem rượu phúc bồn tử ra ngoài thế giới
_ lại bắt thêm nhiều mối lan quyên mới, biết thêm nhiều người chia sẻ cùng giá trị, lúc nào cũng nhắc mình làm người tử tế
_ research pr một bài hoàn chỉnh về tour nhà vườn và cafe
_ thứ 7 này đi teambuiding, ghi chép
_ ngày 4 đi tour 2 người nhật
GIẢI PHÁP : đang suy nghĩ
- cá nhân: tìm hiểu biết về thực phẩm mình ăn, sử sụng thực phẩm địa phương, tự trồng thực phẩm cho mình và gia đình sử dụng
- tour của mình mang sứ mạng đem lại kiến thức về thực phẩm sạch an toàn công nghệ cao cho mọi người ( tìm hiểu thêm công nghệ mới trên thế giới)
- càng tìm hiểu sâu hơn càng thích thú và muốn đem lại cho mọi người các kênh thực phẩm sạch mình biết, và dẫn mọi người đi xem tận nơi nếu có nhu cầu biết các thực phẩm mình ăn hàng ngày được làm như thế nào
- trồng cây thay vì làm tượng đài, trồng cây thay vì đóng thuế thu nhập cá nhân, những nhà doanh nghiệp có mức độ ảnh hưởng nhất định trong xã hội, tự tay trồng cây thì họ sẽ ra sức bảo vệ nó
- bỏ đập thủy điện, thay bằng sức gió và năng lượng mặt trời
- dẹp luôn cái chợ kim biên, xử phạt tử hình đối với kẻ buôn bán thực phẩm bẩn
- nuclear chết mẹ bọn quan tham hối lộ tiếp tay cho bọn chúng
- đầu tư cho các dự án bảo tồn, văn hóa, môi trường, "giao rừng cho buôn làng"
- giáo dục tuyên truyền xã hội thay vì ngưỡng mộ ngôi sao chuyển sang nhà hoạt động môi trường
------------------
hôm qua đi ăn với trai, xong đi xem phim, rồi trai ôm anh, nhẽ anh thèm ôm nên đê yên nhưng không cho hôn. trong khung cảnh mập mờ tối tăm, trai phát điên như con thú, đè anh xuống hỏi " do you want it" anh nói " No" thế là nó buông ra, hứng mấy cũng buông, những thằng xơi được là những thằng không hỏi, hehe, vì gái Việt không đời nào nói "Yes" cả, đem cái thứ hỏi han lịch sự nước mày qua áp dụng với gái Việt là hỏng bét hết cả. Được một lúc lại hứng tiếp, tại cái phim Star Wars 7 ấy, sao mà dài những 2 tiếng chứ, thế là thằng em lại đòi hỏi tiếp, nhưng câu trả lời vẫn là "NO" Still no, thế là chán hẳn, đi về.
Hóa ra không phải vì trai nước này giỏi controll mà tại vì luật pháp nước mày nghiêm minh, không dung thứ cho tội phạm như hiếp dâm ấu dâm vì phạt tù rất nặng, nó éo biết luật pháp nước này như shit, nên công dân nước Việt ra ngoài vi phạm như Minh Béo, ăn cắp trong siêu thị, giữ cái tư tưởng bần nông ao làng mà ra biển lớn thì chết là đúng. TPP sau này cũng như vậy, chắc chết cả mớ, thế giới phẳng, giữ tiếng Việt nữa làm gì, tao cũng chẳng chút tự hào về nó
Nhớ trai đến một anh trai Việt, sau khi fuck free không được liền dằn dỗi về nhà block fb anh, đòi nghỉ chơi, hehe trẻ trâu vãi, trai Tây hôm sau vẫn hẹn anh đi ăn sáng bình thường, nói tao xin lỗi về hôm qua nhé, anh trả lời " we controlled well" nó hỏi tại sao phải controll nhể, but good anyway. Nhẽ anh nhớ Philip trong một giây ngắn ngủi, PHillip còn vậy, anh còn chẳng yêu mày backpacker bần nông keo xỉn, anh không muốn yêu trai tây nữa, anh chẳng muốn yêu ai.
Anh chia tay Philip nhẽ vì tiền, thứ anh không hề cho là tồn tại giữa mối quan hệ giữa chúng anh, thật anh không lo được cuộc sống của anh, nghĩa là anh không yêu bản thân anh, có quyền gì đi yêu người khác. Áp lực thành đạt trong xã hội Nhật rất kinh khủng, làm gì cũng có mục tiêu ganh đua, con người cũng thực dụng và stress như vậy, chẳng còn ai nghĩ đến yêu đương, Bắc Âu cũng vậy nhận thức con người rất cao, sinh con ra mà không lo được là vô trách nhiệm, thì thà đừng sinh. Hôn nhân xét ở một góc độ nó có ý nghĩa như một cái bắt tay hợp tác trọn đời về kinh tế, trao đổi lợi ích hai bên cùng có lợi, bắt nguồn từ thời săn bắn hái lượm đến giờ không khác. Hóa ra, con người dù sống ở thời đại nào không thoát ra khỏi quy luật kinh tế, tình cảm cũng vậy, phải chịu chi phối của xã hội, sinh học, môi trường,.. Anh xin lỗi anh không được cao quý như anh đã nghĩ anh là, đôi lúc cũng tủn mủn, vụn vặt, ích kỉ, tính toán, kinh khủng, trơ tráo ngạo mạn, nói dối, nóng nảy. Anh sống trên đời này đã là sai rồi, anh xin tạ lỗi với các bạn, bằng những việc tốt mà anh đang làm
bài viết của nhà văn Nguyên Ngọc
Rừng mất, khô hạn là đương nhiên
câu trả lời cho bài trước đã có
Liêm chính trong kinh doanh, ai cho lương thiện
giải pháp ở đây
what's wrong with our food system
how we can eat our landscape
chúng tôi cứ bắt tay vào việc
update tình hình :
_ anh đã tìm lại được ví của mình, đúng là ở hiền gặp lành, 3 tour trong 3 ngày liền, trong đó tour coffee anh rất thích, được trực tiếp làm ra ly cafe của mình từ lúc nó còn là hạt cafe trên cây đúng là một trải nghiệm hay ho
_PR tour trên các web du lịch
_ bổ sung kiến thức về các điểm khác, Anh Việt, đăng ký học thêm tiếng khác, học lại aikido
_ gọi thầy Quý xong bài thực tế
_ dạy tiếng Anh 2 lần/ tuần/ 150k/h
_ tối qua nói chuyện với chị chủ nhà vườn về ý định giấc mơ của mình đem rượu phúc bồn tử ra ngoài thế giới
_ lại bắt thêm nhiều mối lan quyên mới, biết thêm nhiều người chia sẻ cùng giá trị, lúc nào cũng nhắc mình làm người tử tế
_ research pr một bài hoàn chỉnh về tour nhà vườn và cafe
_ thứ 7 này đi teambuiding, ghi chép
_ ngày 4 đi tour 2 người nhật
GIẢI PHÁP : đang suy nghĩ
- cá nhân: tìm hiểu biết về thực phẩm mình ăn, sử sụng thực phẩm địa phương, tự trồng thực phẩm cho mình và gia đình sử dụng
- tour của mình mang sứ mạng đem lại kiến thức về thực phẩm sạch an toàn công nghệ cao cho mọi người ( tìm hiểu thêm công nghệ mới trên thế giới)
- càng tìm hiểu sâu hơn càng thích thú và muốn đem lại cho mọi người các kênh thực phẩm sạch mình biết, và dẫn mọi người đi xem tận nơi nếu có nhu cầu biết các thực phẩm mình ăn hàng ngày được làm như thế nào
- trồng cây thay vì làm tượng đài, trồng cây thay vì đóng thuế thu nhập cá nhân, những nhà doanh nghiệp có mức độ ảnh hưởng nhất định trong xã hội, tự tay trồng cây thì họ sẽ ra sức bảo vệ nó
- bỏ đập thủy điện, thay bằng sức gió và năng lượng mặt trời
- dẹp luôn cái chợ kim biên, xử phạt tử hình đối với kẻ buôn bán thực phẩm bẩn
- nuclear chết mẹ bọn quan tham hối lộ tiếp tay cho bọn chúng
- đầu tư cho các dự án bảo tồn, văn hóa, môi trường, "giao rừng cho buôn làng"
- giáo dục tuyên truyền xã hội thay vì ngưỡng mộ ngôi sao chuyển sang nhà hoạt động môi trường
------------------
hôm qua đi ăn với trai, xong đi xem phim, rồi trai ôm anh, nhẽ anh thèm ôm nên đê yên nhưng không cho hôn. trong khung cảnh mập mờ tối tăm, trai phát điên như con thú, đè anh xuống hỏi " do you want it" anh nói " No" thế là nó buông ra, hứng mấy cũng buông, những thằng xơi được là những thằng không hỏi, hehe, vì gái Việt không đời nào nói "Yes" cả, đem cái thứ hỏi han lịch sự nước mày qua áp dụng với gái Việt là hỏng bét hết cả. Được một lúc lại hứng tiếp, tại cái phim Star Wars 7 ấy, sao mà dài những 2 tiếng chứ, thế là thằng em lại đòi hỏi tiếp, nhưng câu trả lời vẫn là "NO" Still no, thế là chán hẳn, đi về.
Hóa ra không phải vì trai nước này giỏi controll mà tại vì luật pháp nước mày nghiêm minh, không dung thứ cho tội phạm như hiếp dâm ấu dâm vì phạt tù rất nặng, nó éo biết luật pháp nước này như shit, nên công dân nước Việt ra ngoài vi phạm như Minh Béo, ăn cắp trong siêu thị, giữ cái tư tưởng bần nông ao làng mà ra biển lớn thì chết là đúng. TPP sau này cũng như vậy, chắc chết cả mớ, thế giới phẳng, giữ tiếng Việt nữa làm gì, tao cũng chẳng chút tự hào về nó
Nhớ trai đến một anh trai Việt, sau khi fuck free không được liền dằn dỗi về nhà block fb anh, đòi nghỉ chơi, hehe trẻ trâu vãi, trai Tây hôm sau vẫn hẹn anh đi ăn sáng bình thường, nói tao xin lỗi về hôm qua nhé, anh trả lời " we controlled well" nó hỏi tại sao phải controll nhể, but good anyway. Nhẽ anh nhớ Philip trong một giây ngắn ngủi, PHillip còn vậy, anh còn chẳng yêu mày backpacker bần nông keo xỉn, anh không muốn yêu trai tây nữa, anh chẳng muốn yêu ai.
Anh chia tay Philip nhẽ vì tiền, thứ anh không hề cho là tồn tại giữa mối quan hệ giữa chúng anh, thật anh không lo được cuộc sống của anh, nghĩa là anh không yêu bản thân anh, có quyền gì đi yêu người khác. Áp lực thành đạt trong xã hội Nhật rất kinh khủng, làm gì cũng có mục tiêu ganh đua, con người cũng thực dụng và stress như vậy, chẳng còn ai nghĩ đến yêu đương, Bắc Âu cũng vậy nhận thức con người rất cao, sinh con ra mà không lo được là vô trách nhiệm, thì thà đừng sinh. Hôn nhân xét ở một góc độ nó có ý nghĩa như một cái bắt tay hợp tác trọn đời về kinh tế, trao đổi lợi ích hai bên cùng có lợi, bắt nguồn từ thời săn bắn hái lượm đến giờ không khác. Hóa ra, con người dù sống ở thời đại nào không thoát ra khỏi quy luật kinh tế, tình cảm cũng vậy, phải chịu chi phối của xã hội, sinh học, môi trường,.. Anh xin lỗi anh không được cao quý như anh đã nghĩ anh là, đôi lúc cũng tủn mủn, vụn vặt, ích kỉ, tính toán, kinh khủng, trơ tráo ngạo mạn, nói dối, nóng nảy. Anh sống trên đời này đã là sai rồi, anh xin tạ lỗi với các bạn, bằng những việc tốt mà anh đang làm
Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2016
ai cho tôi làm người tử tế
tôi nói với cậu rồi nhỉ, chắc phải lên rừng sống tự cung tự cấp cự tuyệt với thế giới hiện đại mạng xã hội đồ thì mới hết được phiền muộn
rồi tôi nghĩ muốn tử tế thì phải tự chủ được kinh tế, phải biết tự lo cho bản thân
hay bét ra cũng phải kiếm được công việc làm mình thích, đừng có ăn chặn ăn bớt, ma lanh phết phẩy, dối trá lọc lừa, vậy là cũng khó lắm rồi
biết sai biết đúng, từ chối thỏa hiệp với cái xấu trong một thế giới đảo điên lẫn lộn, kim tiền lên ngôi như thế này thật khó vô cùng
vì đụng cái gì cũng tiền, tiền là thước đo năng lực, có người nào tư duy tốt có chí tiến thủ, mà lại nghèo không, tiền là một thước đo giá trị bản thân.
------------
băt đầu từ những việc tử tế nhỏ, trước hết với bản thân, rồi người khác : ăn cơm đúng bữa, rèn luyện thể lực, học hành, sạch sẽ, chăm chút, ...
Bữa trước mình hứng cái gì mà không muốn về nhà lên căn nhà xưa nghe nhạc một mình, thèm nghe cô Giang ở cung tơ chiều hát live, mà quán đóng cửa, nên lên Căn nhà xưa ngồi một mình, mấy chú bàn bên gọi qua nói chuyện hỏi sao đi một mình, mình trả lời lúc nào cũng đi một mình. Lúc ra về mới biết trong bàn là chị Vy chủ trang trại nuôi cá tầm dl, một người đàn ông trạc 50 nhìn tài tử để râu kiểu như ngôi sao hồi 20 năm trước, nghe nói là người giàu nhất saigon, một ông nhìn danh thiếp hóa ra là vụ trưởng nội vụ DSQ con mẹ gì đó, còn một ông chả biết tên đòi đưa mình về trong lúc đã ngấm chardonay mà còn tỉnh táo lạ thường, trong taxi ổng hỏi tối nay về nhà anh không, dm cha này chắc già hợn cả ba mình, vừa muốn phá ra cười mà cũng không thấy gì đáng cười cả, không biết hên hay xui mình buột miệng nói không về má la chết, dm cha này bo tiền như điên hay là muốn làm gì....sau này những lúc khó khăn nghĩ lại, bữa đó gật đầu cho rồi, biết đâu đời mình sang trang mới, đi đường tắt, có mọi thứ mình muốn,,,đi leo núi ở tây tạng, khóa học tiếng pháp, giày redwing, ba lô hem, cơ bụng 6 múi...deww..
--------------
năm 2013 nhắc lại vụ này chắc đây là cú đả kích lớn nhất trong công việc mà mình từng gặp, mới hiểu tại sao tham nhũng lại hấp dẫn khó từ chối đến vậy, mình là con sâu mọt hút chất dinh dưỡng trên cây chủ, tiền kiếm được quá dễ dàng, sau 3 tháng , mình bị bộ sậu đá ra, còn mang tiếng ê chề với chủ, trong khi tụi nó mới là 3 đứa tham nhũng chúa âm mưu nói xấu mình với chủ để chơi khăm mình, chị Mai gù công nhận cũng giỏi cũng cầu tiến, nhưng cũng sân si cay độc, sau này gặp lại trong cs, còn đi nói xấu mình với anh Hiếu Mike mà chẳng được. Có người quả báo nhãn tiền, có người sau này, những kẻ làm bậy , sau này chẳng bao giờ có kết cục tốt đẹp.
sau này là nạn nhân vụ tai nạn với adam, vô số vụ quịt tiền A sơn luân, tráo trở của anh Buicat, Hưng danger vụ woody , a land, hostel với anni, dẫm đạp của chị dâu, nhìn nhận thực tế vụ Philip, roland , a hóa, đời quất lên mình in dấu những lằn roi. thực ra mình cũng xấu, vì mình không đủ mạnh nên mới để những hạt giống ác phát triển trên mình
------------
daniela sau khi bị buicat trở mặt hơn chục triệu tiền mua máy ảnh đã tuyên bố tao ghét người Việt. Còn mình thì ghét lũ backpacker kinh, cái gì cũng thích miễn phí, mie, trong khi tụi nó xài DSRL, mang giày Timberland, lũ bẩn bựa keo kiệt, trộm cắp nghiện hút, lừa lọc tình dục dễ dãi, bần nông vô văn hóa bất lịch sự đéo thua gì người Việt. Ai thấy mình đi với tây nhiều cũng tưởng mình cặp hết người này tới người kia, ai nghĩ mình thấm đòn với tụi này cũng khá, thấy chạy nhanh đi còn tránh không kịp, ở đó mà ham tây. Người Việt sính Tây, thấy là đòi addfriend này nọ, trong khi tụi nó khinh mình như chó, vô mấy group kín nghe lỏm tụi nó nói xấu gái Việt không ra gì, coi tụi nó như cái mỏ vàng để làm tiền, lúc nào cũng dính vô ý nghĩ bắt tụi nó cưới để đổi đời, trời ơi đọc xong đỏ mông vì ngượng thay cho chị em gái Việt trở nên rẻ rúng thế này. Mộng tưởng phủ ngập Vn bằng những đứa con lai mắt xanh da trắng tóc hoe không thành, mình giờ ở giá nghĩ là lựa chọn phù hợp.
---------------
mấy mẹ ở VN làm gì đẻ khiếp thế, dgln, nhà không đủ ăn còn cố đẻ, đẻ ra rồi làm gì với những đống rác người ấy, không được ăn học tử tế, không được dạy dỗ đúng mức, đẻ cho lắm rồi è lưng ra đóng thuế trả nợ ODA cho nhà cộng, mỗi đầu ngươi 1200 USD, đẻ ra mà không được học trường quốc tế, không ngẩng mặt thẳng đầu mà phải xấu hổ vì cái passport màu xanh, bị nhồi sọ tư tưởng, sống trong xã hội băng hoại đạo đức , chất lượng sống ở mức thấp ,ô nhiễm giáo dục y tế tồi tệ, an sinh xã hội bằng 0, thực phẩm bẩn nơi nơi thế này thì đẻ ra làm gì. Cứ vài ba hôm lại thấy hình FB đăng cưới xin rồi, vài ba hôm lại hình con nít chào đời, iem nậy các chị, thật muốn nuke hết mẹ, không chỉ muốn đi thiên di, hoặc đi chết đi cho xong. Các anh chị sống không ra hình người, thì con cái là bản sao lỗi dệt bằng mộng tưởng của các anh chị, ai nói trời sinh voi sinh cỏ, con cái tỷ tỷ này kia thì chết mẹ đi mình thật, ai không đủ tiền cho con học trường quốc tế thì đừng có sinh con ở vietnam, Tại sao bất cứ ngành nghề nào đều phải học, phải được đào tạo, như hdv bác sĩ luật sư thợ mộc thợ điện nông dân, mà một nghề fulltime quan trọng bân rộn như nghề làm cha mẹ lại không cần phải học, tôi là một đứa trẻ sinh ra bị vết thương mãi mãi trong tâm hồn bé thơ chỉ vì một người mẹ ích kỉ, tôi thừa hưởng tính xấu quan niệm sai lầm từ cha mẹ mà tôi đang cố bỏ đây này các anh chị. Nếu không làm người tốt được, thì đừng có sinh con.
Đứng góc độ của tôi, ở giá cũng là một việc làm tử tế rồi.
------------
Lu hỏi anh lương thế thì sống sao, anh không lo về tiền, anh chỉ lo mình không đủ giỏi, không đủ giá trị, dgln, nếu thấy anh làm không tốt thì đừng đưa anh tiền, vậy đi. anh không làm đêm làm ngày được thật sao. Tối qua anh ngồi ở nhà trăm mái với cái bar ồn ào như vậy cố gắng nghe tụi nó nói cái éo gì, ai cũng ra sức thể hiện mình, át tiếng người khác, nếu không cất tiếng nói, anh bị đào thải khỏi bàn, vì họ chẳng nhìn đến anh, chô dù anh vẫn ngồi đó, thật anh còn không hiểu tụi nó đang nói về cái gì. Danm it. anh chửi danm and fuck it thousand times a day, rồi quen nghe cũng hay hay. Biết môi trường tụi này rèn luyện khắc nghiệt như thế, không biết tiếng, không nghe được, không nói được, mày bị loại ra khỏi cuộc chơi, tưởng tượng anh đi qua một đất nước khác nói một thứ tiếng khác, tất cả họ đều làm một việc đơn giản như trò chuyện mà anh thì k làm được thử xem. anh đi một mình một bóng, ngồi bên vệ đường, trong bóng tốt, trên răng dưới dép lào, và chịu phán xét kín đáo bẳng cái nhìn của xã hội anh gặp. anh đi, anh thiếu thốn tình cảm, anh luôn muốn ôm và ở trong một căn nhà có tiếng trẻ con, bếp nấu và ăn ở nhà, đọc sách, hơn là uống say mỗi đêm.
tôi đã bỏ cuộc rất nhiều lần, rồi tôi bắt đầu lại, nhớ đến trong lớp học IELTs thầy luôn khen tôi mỗi buổi học trước lớp vì native English and phát âm chuẩn, mà xem, ở đây tôi bất lực như thế này.
học không đến nơi đến chốn, ok về mất thời gian học lại, AGaIn, AGAIN Danm it.
Thầy à, con muốn học nhanh hơn nữa, sao mình chậm vậy,
-----------------
Lu muốn mở một cái cửa hàng tạo việc làm cho trẻ em khiếm thính. Muốn giúp người khác trươc hết phải giúp mình, người không vì mình thiên bất dung gian, hoặc vế ngược đôi khi cũng đúng, giúp người khác là đang giúp mình.
26/3 thăng long mở trại quẩy kinh, học sinh giờ cấp tiến thật. uống 1 chai bia đã mất hết lí trí, mất ví 3 lần trong một buổi tối. mất cả tiền tour đổ máu hnay, damn it, ngày mai ra sao, không hỏi ai để được giúp đỡ, không kể chuyện này cho ai.
Rian nói bỏ cái vườn mâm xôi đi hà à, chẳng thú vị, vì con khỉ đó bị bắt, người ta bắn mẹ của nó, làm vậy là trái tự nhiên k được, minh cố tình chọc phá, xe uể oải, cổ họng thì đau.khách k trả tiền tour, thủ tướng về hưu, anh Lãng hãy tin vào ngày mai, every chaos, tôi đang giải bài toán làm sao để tử tế, thì cứ tử tế thôi, nói vậy mà khó à, khó do tâm mình chưa sạch
-----------------
trong thời khắc bị chỉ trích trước đám đông con muốn tung hê mọi thứ mẹ ạ, muốn làm tội phạm gì đó thật sai trái, như là hút một điếu cần hay làm tình với người lạ, hay là gọi điện cho cái ông già béo nhiều tiền đó cũng được, con sẽ chấm dứt khổ sở này
Tiếng mẹ từ xưa vọng về từ khi nào đó không nhớ, chắc khi còn nhỏ, vì lớn rồi chẳng gặp với nói chuyện đang hoàng được, Hà à, nhà mình từ trước đến giờ ba mẹ sống đàng hoàng trong sạch chưa từng trái với lương tâm điều gì, Hà à...
---------
tiếng mẹ, hay là tiếng gọi lương tâm, trong những thời điểm, có lúc trở nên quá xa xôi.
Thứ Năm, 17 tháng 3, 2016
let it go
nếu ngày mai tôi chết, ai sẽ là người thực sự khóc tôi ?
câu hỏi này giúp tôi thấy biết ơn vì mỗi ngày thức dậy, tôi lại có thêm một cơ hội để sửa sai
-----------------------
con người là một khối những nỗi buồn
-----------
tôi không có quyền phán xét người khác, tôi chỉ có thể phán xét chính mình. Cái cảm giác này tôi đang có , nó nặng nề mỗi đêm, nhưng tích cực hơn thì nó giúp tôi dậy sớm mỗi ngày, làm việc mỗi ngày cố gắng để thoát khỏi sức ỳ của bản thân,
-----------
người ta không thể khinh rẻ mình trừ khi mình cho phép họ làm vậy
-----------
mình đã từng mơ ước xuất hiện một city hunter trong đời thực, một anh hùng giấu mặt đòi lại công lý cho những con người bị áp bức vô danh, mong rằng ông ta giết hết mẹ bọn quan tham đi, nhưng giống như truyện chí phèo, thằng này chết thì lại xuất hiện thằng khác xấu hơn, cho nên xấu tốt cứ mãi mãi đấu tranh không dứt. dân tộc này không xứng đáng có được một đấng minh quân, hay vì người tốt chưa lãnh đạo nên họ cứ mãi ngu muội
---------
karma có thật không, người ta hy vọng vào thế lực siêu nhiên vận hành thế giới này một cách bí mật khi con người trở nên bất lực trước một việc quá sức. kẻ xấu sẽ bị trừng trị at the end, if its not ok, its not the end. bị cai trị là nghiệp của dân tộc này
----
buicat chưa trả tiền cho daniela, nhiều khi mình cố gắng suy nghĩ xem phẩm giá của mình có thể đạt ở mức độ nào, mình có thể nào túng thiếu đến mức lấy bớt tiền chung bỏ túi cho bản thân không
chị dâu và mình vẫn đang trong tình trạng chẳng nhìn mặt nhau. tự nhủ người ta không tốt với mình thì kệ người ta, nhủ trong đầu Let it go, let it go...mà nó vẫn mắc mứu trong đầu.
Mong có ngày sớm được tự chủ cuộc sống, mình không còn chịu ảnh hưởng của người này nữa
-----------
thác liên khương, mình đã ở thác liên khương, nhớ lại có thời gian con thác này đã từng rất đẹp, giờ chẳng còn người nào lai vãng,
câu hỏi này giúp tôi thấy biết ơn vì mỗi ngày thức dậy, tôi lại có thêm một cơ hội để sửa sai
-----------------------
con người là một khối những nỗi buồn
-----------
tôi không có quyền phán xét người khác, tôi chỉ có thể phán xét chính mình. Cái cảm giác này tôi đang có , nó nặng nề mỗi đêm, nhưng tích cực hơn thì nó giúp tôi dậy sớm mỗi ngày, làm việc mỗi ngày cố gắng để thoát khỏi sức ỳ của bản thân,
-----------
người ta không thể khinh rẻ mình trừ khi mình cho phép họ làm vậy
-----------
mình đã từng mơ ước xuất hiện một city hunter trong đời thực, một anh hùng giấu mặt đòi lại công lý cho những con người bị áp bức vô danh, mong rằng ông ta giết hết mẹ bọn quan tham đi, nhưng giống như truyện chí phèo, thằng này chết thì lại xuất hiện thằng khác xấu hơn, cho nên xấu tốt cứ mãi mãi đấu tranh không dứt. dân tộc này không xứng đáng có được một đấng minh quân, hay vì người tốt chưa lãnh đạo nên họ cứ mãi ngu muội
---------
karma có thật không, người ta hy vọng vào thế lực siêu nhiên vận hành thế giới này một cách bí mật khi con người trở nên bất lực trước một việc quá sức. kẻ xấu sẽ bị trừng trị at the end, if its not ok, its not the end. bị cai trị là nghiệp của dân tộc này
----
buicat chưa trả tiền cho daniela, nhiều khi mình cố gắng suy nghĩ xem phẩm giá của mình có thể đạt ở mức độ nào, mình có thể nào túng thiếu đến mức lấy bớt tiền chung bỏ túi cho bản thân không
chị dâu và mình vẫn đang trong tình trạng chẳng nhìn mặt nhau. tự nhủ người ta không tốt với mình thì kệ người ta, nhủ trong đầu Let it go, let it go...mà nó vẫn mắc mứu trong đầu.
Mong có ngày sớm được tự chủ cuộc sống, mình không còn chịu ảnh hưởng của người này nữa
-----------
thác liên khương, mình đã ở thác liên khương, nhớ lại có thời gian con thác này đã từng rất đẹp, giờ chẳng còn người nào lai vãng,
Chủ Nhật, 13 tháng 3, 2016
medical factory-strawberries dalat- rasberries
Nhà máy đông dược Ladophar đạt tiêu chuẩn thực hành tốt theo khuyến cáo của Tổ chức Y tế thế giới (GMP-WHO) được xây tại Khu công nghiệp Phú Hội (Đức Trọng), trên khuôn viên đất rộng hơn 31.000m2, có công suất thiết kế 800 tấn trà dược thảo/năm, 1 triệu lít thuốc nước/năm, 50 tấn cao dược liệu/năm, giải quyết việc làm cho 300 lao động. Tổng vốn đầu tư 78 tỷ đồng xây dựng mới toàn bộ nhà máy có diện tích chiếm 15.000m2, thời gian xây dựng từ năm 2011-2013.
Giai đoạn 1 sẽ xây dựng đồng bộ 3 dây chuyền sản xuất trà thảo dược, thuốc nước đông dược và xưởng chiết xuất cao dược liệu.
With ideal weather condition, Da Lat has many agricultural products such as fruits and vegetables. You should go to a strawberry farm or take an agriculture tour to visit wonderful gardens of strawberry or others. You can join with local farmers to harvest strawberry which is a very fascinating experience.
Thứ Bảy, 12 tháng 3, 2016
andrew
tôi không thể nào quên được vẻ mặt cậu này khi dắt cậu lên đỉnh langbiang, mắt mở to sửng sốt đầy phẫn nộ, như người chưa bao giờ nhìn thấy rác, lại là rác trên một ngọn núi. Cậu đang ở VN đấy cậu phải làm quen với rác khắp nơi nếu cậu ở lâu ở VN, cậu phải chấp nhận, i'm sorry, i know it bad, but now we only can change ourselves, not everyone. Rất tiếc định dẫn cậu đi chơi một chuyến vui hóa ra lại sinh ra phiền lòng và suy nghĩ. Lẽ nào VN là dơ bẩn, mất lịch sự, kém văn minh như vậy ?Mình sống lâu với cái xấu nên không phản ứng mạnh mẽ với nó nữa, vì mắt mình đã quen rồi. Thử nhìn với con mắt của một người từ đất nước thứ nhất đến sẽ cảm thấy khác. uh hóa ra nước mình tệ thật
nhưng cậu cũng nói là người VN tình cảm hơn người bên Mỹ, cậu nói tính cậu giống mẹ VN, yêu thương và quan tâm mọi người. Mình cũng không quên khi cậu vừa đi vừa bỏ miếng nylon vỏ bánh kẹo hay chai nhựa trên đường vào balo, Mình thật sự inspired và thích cậu ấy từ lúc đó, một hành động ở Mỹ bình thường về đây nó trở nên kì lạ vì ở đây chẳng ai làm việc đó. Cám ơn đã yêu Dalat của tui, Andrew
không đẹp trai lắm, toàn nói lời giản dị, chân chất, mộc mạc, ấm áp. Cậu ấy thu hút tất cả mọi người bằng cái kiểu chân thành của mình, đáng tin cậy, tự nhiên như cây cỏ.
" I just meet him less than 30 minutes, and I thought I will easily love you "
cái cách cậu ấy nhìn mọi thứ đều trở nên thú vị, cái cách cậu ấy đối xử với mọi người xung quanh, lịch sự với tất cả mọi người, từ mới quen đến thân thiết, cả động vật hay thiên nhiên, lúc nào cũng tỏa ra một thứ tình thương thuần khiết , không đượm toan tính , the go-giver !
câu chuyện cậu ấy kể về gia đình, về Nam Phi, về cách cậu bỏ việc và lựa chọn điều mình thích, về những thứ cậu yêu quý và bảo vệ, tất cả đều khiến tim mình tan ra từng chút cho dù cậu ấy không hề cố ý làm thế
mixing giữa 2 nên văn hóa đông tây, Vinh vừa easy-going, vừa cố control bản năng, rất giống mình ở một vài điểm chung, đều yêu thiên nhiên, đều làm bảo tồn, đều có một nửa VN, đều học kd, lại cùng tuổi, trải qua lần đầu năm 24 tuổi
mỗi khoảnh khắc bên cậu ấy đều dễ chịu, hài hước, quan tâm, ấm áp , cậu ấy là một chất kết dính mọi người và không bao giờ nghĩ cho mình trước. Chỉ 2 ngày nhưng đã có quá nhiều thứ chia sẻ cùng nhau
trong quá trình lớn lên,quarter life crisis, có rất nhiều thứ mình hoang mang, mình không hiểu mình muốn gì, mình là ai, nhưng trong khoảnh khắc này, mình hiểu được mình thích gì, mình muốn gần, muốn tìm hiều, muốn làm bạn với một người bạn lịch sự thông minh văn minh như thế này
nhưng cậu cũng nói là người VN tình cảm hơn người bên Mỹ, cậu nói tính cậu giống mẹ VN, yêu thương và quan tâm mọi người. Mình cũng không quên khi cậu vừa đi vừa bỏ miếng nylon vỏ bánh kẹo hay chai nhựa trên đường vào balo, Mình thật sự inspired và thích cậu ấy từ lúc đó, một hành động ở Mỹ bình thường về đây nó trở nên kì lạ vì ở đây chẳng ai làm việc đó. Cám ơn đã yêu Dalat của tui, Andrew
không đẹp trai lắm, toàn nói lời giản dị, chân chất, mộc mạc, ấm áp. Cậu ấy thu hút tất cả mọi người bằng cái kiểu chân thành của mình, đáng tin cậy, tự nhiên như cây cỏ.
" I just meet him less than 30 minutes, and I thought I will easily love you "
cái cách cậu ấy nhìn mọi thứ đều trở nên thú vị, cái cách cậu ấy đối xử với mọi người xung quanh, lịch sự với tất cả mọi người, từ mới quen đến thân thiết, cả động vật hay thiên nhiên, lúc nào cũng tỏa ra một thứ tình thương thuần khiết , không đượm toan tính , the go-giver !
câu chuyện cậu ấy kể về gia đình, về Nam Phi, về cách cậu bỏ việc và lựa chọn điều mình thích, về những thứ cậu yêu quý và bảo vệ, tất cả đều khiến tim mình tan ra từng chút cho dù cậu ấy không hề cố ý làm thế
mixing giữa 2 nên văn hóa đông tây, Vinh vừa easy-going, vừa cố control bản năng, rất giống mình ở một vài điểm chung, đều yêu thiên nhiên, đều làm bảo tồn, đều có một nửa VN, đều học kd, lại cùng tuổi, trải qua lần đầu năm 24 tuổi
mỗi khoảnh khắc bên cậu ấy đều dễ chịu, hài hước, quan tâm, ấm áp , cậu ấy là một chất kết dính mọi người và không bao giờ nghĩ cho mình trước. Chỉ 2 ngày nhưng đã có quá nhiều thứ chia sẻ cùng nhau
trong quá trình lớn lên,quarter life crisis, có rất nhiều thứ mình hoang mang, mình không hiểu mình muốn gì, mình là ai, nhưng trong khoảnh khắc này, mình hiểu được mình thích gì, mình muốn gần, muốn tìm hiều, muốn làm bạn với một người bạn lịch sự thông minh văn minh như thế này
Thứ Tư, 9 tháng 3, 2016
the song for rain
this video remind me about childhood friend, dreams I had, that i wanted to paint it out at the rainiy days, like little prince was happy with his rose, you are no worries, no sorrows, no pain, you look evething as it was, by innocent eyes and dont hesitate to help and make friends, just enjoy every pieces of time.
nói với mình và các bạn
1. anh muốn rời xa cái chỗ này, thành phố đầy xe đầy người đầy hơi nóng này, anh muốn chui vô rừng sống với cheo sóc khỉ, với cây cối ngủ lều uống nước suối ăn lương khô. Anh chỉ là một hạt bụi trong thành phố 10 tr con người chen chúc nhau từng chỗ gửi xe, từng chỗ xếp hàng trong siêu thị, từng chút bóng mát. Thành phố ngộp trong mưu toan lo lắng chạy đua, thành phố anh không tìm ra một người bạn nào, không một chỗ nghỉ chân, thành phố bê tông đào bới xây dựng và tiếng ồn, nó rút cạn năng lượng của anh, mà ngay cả việc thở cũng làm anh mệt.
2. anh cần một ít vitamin Tree, anh Frog, and Cold. Dalat giờ ngay cả sương mù cũng phải đi tìm mới thấy. Quá khứ vàng son của cao nguyên từng là trung tâm nghỉ dưỡng Indochina giờ chỉ còn được biết đến qua sử sách và dấu tích còn lại. Tp đang thay đổi mỗi ngày và anh lại học cách yêu cái mới của nó, nhưng vẫn cảm thấy tiếc nhớ quá vãng kia, như lúc anh đứng trước một tòa nhà xây dựng từ năm 1929 giờ đã trở nên hoang phế, hay một căn phòng với những đồ đạc từ thời Pháp thuộc, hay một cái cây thông cổ thụ 3 người ôm .
3. các bạn đừng nói về vtv, trung tá, thực phẩm bẩn,hnh safari, bầu cử này kia nữa, lúc nào dân cư mạng cũng có việc để ồn ào, những thứ đó chen chúc trong đầu mình, giành chỗ với các việc cần phải nghĩ, mình đã có đủ thứ để nghĩ rồi, chẳng hạn như nên ăn gì tối nay.
4. bây giờ ngoài kia toàn thực phẩm gây ung thư làm mình muốn tuyệt thực thêm lần nữa, rau tưới hóa chất, thịt bỏ chất tăng trọng, thế giờ mình đi đâu, có tiền vô nhà hàng chưa chắc đã sạch, ăn vỉa hè thì xui nhiều hơn hên. Chỉ có cách lại tận vườn mua rồi tự nấu, quá mất công sức thời gian cho việc đó. nên cửa hàng rau sạch bạn mình mở ra, mình thích. Mình nghĩ hồi xưa thiếu ăn thiếu mặc, người ta chết đói , chết thèm, chết vì súng đạn, còn giờ này, sát nhân âm thầm, cái chết âm thầm, đến một ngày bạn nhận được chỉ định bị ung thư thì muộn rồi, con bệnh bán nhà, bán đất chạy thận, thay máu, thay tim, ghép phổi, tuyệt vọng, kiệt quệ kinh tế. Chảng có cái chết nào dễ chịu cả. Mình phải trả giá cho việc thờ ơ, cho việc dân trí thấp, cho việc bầu cử gian dối, cho việc mafia bắt tay với truyền thông và chính quyền để cho ra cái đất nước mà chúng ta đang sống trong nó.
5. mình nghĩ muốn làm người tử tế rất khó. một ngày một người có thể làm rất nhiều việc sai trái mà không biết, như việc mua sản phẩm ăn cắp bản quyền, nộp thuế thu nhập cá nhân cho một bộ máy tham nhũng, đóng tiền bôi trơn, hối lộ, xả nước thải ra ngoài tự nhiên, xài bịch nylon, ta là một mắt xích trong bộ máy của nền công nghiệp tiêu dùng mà những người có mức sống cao thải ra chất thải gấp 3 lần những người có mức sống thấp. như bạn mua một cây son hàng hiệu đồng nghĩa với việc bạn đã tiêu tốn 3000l nước, 250000h làm việc nhân công, 300kw điện để làm ra nó. Như việc bạn đi mua thịt bạn đang cổ vũ cho ngành chăn nuôi xả ra khí thải gấp 3 lần ngành công nghiệp, mua rau độc thì đầu độc cả gia đình bạn. Mình cảm thấy sống rất khó, làm sao mình có thể làm kinh doanh mà không sử dụng bao nylon được.
6. bạn mình đi trekking từ Daklak xuống Ninh thuận bằng đường rừng, bạn ấy gặp nhiều nhóm người cũng sống trong rừng cách li với thế giới ngoài kia, tự cung tự cấp, mình nghĩ nếu muốn sống tự tế thì chắc phải vậy. tôi không cần xài thực phẩm của Massan với sử dụng nhân công thiếu nhân đạo, coca stabucks trốn thuế, Vingroup phá rừng dựng safari. Mình từ chối sử dụng tất cả sản phẩm ấy, không xem tivi, không đọc báo mạng, duy có điện nước thì vẫn phải xài.
7. chúng ta trở thành nạn nhân của chính mình , từ sự phá hoại độc ác ích kỷ của bản thân. Càng đi nhiều mình càng thấy buồn vì khắp Vieetnam đi đâu cũng rác, ô nhiễm, thay đổi khí hậu. Cứ xem sự biến đổi khí hậu DL trong 10 năm gần đây sẽ thấy. Nên mình quan tâm đến bảo tồn và các tổ chức phi chính phỉ như WWF, như các khoản quỹ để nâng cao ý thức người dân, như để giảm mức sinh ở một đất nước thế giới thứ ba, như các doanh nghiệp xã hội, như các tổ chức dân sự và mức độ ảnh hưởng, cũng như tiếng nói của truyền thông, Nó đã thay đổi cách mình sống cũng như cách nhìn nhận mọi vật, bao giờ cũng là theo hướng bảo vệ bền vững , giảm thiều tác hại trong mọi hoạt động. Đôi khi mình nghĩ, chiến tranh là do xung đột để tranh giành lợi ích, nếu ai cũng nghĩ cho cái chung, cũng là nghĩ cho chính họ, thì thế giới sẽ hòa bình
8. để ý việc mình làm. Cứ làm tốt việc của mình, Hành động tuy nhỏ nhưng tử tế. Just do it !
Thứ Ba, 8 tháng 3, 2016
trong video này có một thứ gì đó làm tôi trào nước mắt
.
Đột nhiên, tất cả trôi qua trong tâm trí tôi như thác lũ, những quyển sách tôi đã từng đọc, những câu chuyện tôi đã từng nghe : cuộc hải chiến hoàng sa 1988, bình độ 400 mặt trận Vị Xuyên 1984, câu chuyện Andrew kể tôi nghe từ bố anh một nhân chứng sống từ trại cải tạo năm 75, cuộc thiên di ồ ạt của người thuyền tại sao họ lại bỏ đất nước ra đi, những người bạn từ khắp nơi trên thế giới kể cho tôi nghe câu chuyện về Việt Nam, những chuyện mà những người sống trong nó không hề biết, những người Việt " phía bên kia", họ nói với tôi bằng thứ tiếng Việt chuẩn mực đã dừng lại từ thế kỷ trước, với những từ Hán Việt cổ mà hiện nay bên này không còn dùng nữa. Những người Việt kia họ cách xa chúng tôi bằng khoảng cách một đại dương 13000km, họ ngóng về bên này đất tổ giống như chúng tôi nhìn về phía biển xa xăm tìm lại một phần cơ thể mình đã mất. Thế giới đã phẳng, nhưng sao lòng người cứ mãi bị chia cắt. Không phải là tường thành Berlin chia cắt Đông Đức với Tây Đức, ta chia cắt nhau bằng định kiến, bằng khái niệm, bằng vùng miền, bằng chế độ triết lí Mác Lê gì ấy mà người ta còn chẳng hiểu rõ. Tôi biết mỗi khi có tổn thương, ở đâu đó sẽ tồn tại một dòng chảy chữa lành, tôi vẫn không ngừng tìm kiếm những nguyên bản sách tiếng Anh tiếng Pháp viết về lịch sử Việt Nam, sách đặt về từ amazon, vẫn còn đó những dòng chảy thông tin thách thức kiểm duyệt. Tôi thực lòng tin vào điều đó khi đọc về chuyến đi John Hùng Trần hitchhike xuyên Việt, hay khi nói với những người trẻ da vàng đi học tiếng Việt hoặc khi cầm trên tay cuốn sách Hành trình một dân tộc Philippe Papin , hay khi mở video này lên, ngay từ phút đầu tiên, có một thứ gì đó không thể lí giải được, nó làm tôi trào nước mắt.
Thứ Ba, 21 tháng 7, 2015
lời tạm biệt
Cảm ơn các bạn đã ở đây, cùng mình lên đỉnh vào mỗi ngày. Có lẽ mình đã yêu các bạn mà không biết bày tỏ cách nào. Và các bạn cũng yêu mình hoặc mình tưởng vậy. Cảm ơn vì đã cùng mình ở đây, trong khoảnh khắc này, hát cùng một bài hát, cùng uống một chai vang. Mình đã tiêu xài một nhúm ngày tuổi trẻ ở đó, dại dột và vô tư, đốt cháy những khoảng thời gian tươi đẹp. 3 tháng ngỡ như đã trôi qua 3 năm. Như nhiều cuộc đời đã đi qua. Mình đã thấy các bạn đến đi mỗi ngày, mình đã thấy các get high và nhảy múa, mình đã thấy các bạn khóc cười và sẻ chia. Mình thấy các bạn nghiện hút đánh đập và gian lận và one night stand và chán chường và khủng hoảng Cái nào mình cũng đều thích. rồi đây mình sẽ nhớ hàng loạt gương mặt và tên gọi mà sẽ không gặp lại nữa. Ở thành phố này, mình dễ dàng bị tổn thương, may sao mình quên rất nhanh. Hãy cùng sống hết hôm nay vì ngày mai chưa tới, xin đừng lừa gạt mình, vì mình cả tin lắm, và cũng ngông cuồng lắm. mình chẳng quan tâm đến việc nào khác ngoài làm các bạn vui vẻ. Mình muốn chịu trách nhiệm cho mọi sự không hạnh phúc của các bạn, mình muốn ôm lấy mọi bất hạnh và buồn rầu, mình sẽ hôn lên mọi lời cay đắng cho tới khi cổ họng mình hóa đen. Rồi ngày nào mình cũng thất bại, thất bại cả ngàn lần. Ngày nào trở về mình cũng bị thương và tự trách bản thân bất lực. Ngày nào mình cũng trở về trong nỗi xấu hổ vì chưa làm được tốt hơn bản thân mình hôm qua. Cảm ơn các bạn đã bao dung và động viên tha thứ lỗi sai của mình, bằng vài câu an ủi và cái ôm siết thật chặt, bằng lời tử tế động viên, bằng contacts những người bạn đầy lên người ta biết mình sẽ giàu có khi được trao tặng nhau ánh mắt lấp lánh.
Trái tim của mình liên tục vui sướng rồi tan vỡ cùng lúc, nó bị ép xung cực hạn vì fall in love và break up mỗi ngày, mình phải lòng khi bạn đến và thấy buồn rầu khi rời xa, chúng mình chưa kịp nói xin chào đã phải nói tạm biệt, không sao mình đã quen rồi, mình đã chuẩn bị câu chia tay từ trước khi gặp mặt, khoảnh khắc nào cũng có thể là cái nhìn cuối, đủ cho mọi thiên thu.
Mình chẳng biết ngày mai thế nào, nếu sau này mình có hối hận, hay tình cờ gặp nhau ở nơi nào khác, mình vẫn yêu các bạn không cách nào cứu vãn, yêu không cần giải thích tại sao như vậy, kiếp này hay kiếp sau, nhưng mình biết giờ là lúc để nói tạm biệt, lại đây, ôm nhau lần cuối, thì thầm chúc ngủ ngon.
Trái tim của mình liên tục vui sướng rồi tan vỡ cùng lúc, nó bị ép xung cực hạn vì fall in love và break up mỗi ngày, mình phải lòng khi bạn đến và thấy buồn rầu khi rời xa, chúng mình chưa kịp nói xin chào đã phải nói tạm biệt, không sao mình đã quen rồi, mình đã chuẩn bị câu chia tay từ trước khi gặp mặt, khoảnh khắc nào cũng có thể là cái nhìn cuối, đủ cho mọi thiên thu.
Mình chẳng biết ngày mai thế nào, nếu sau này mình có hối hận, hay tình cờ gặp nhau ở nơi nào khác, mình vẫn yêu các bạn không cách nào cứu vãn, yêu không cần giải thích tại sao như vậy, kiếp này hay kiếp sau, nhưng mình biết giờ là lúc để nói tạm biệt, lại đây, ôm nhau lần cuối, thì thầm chúc ngủ ngon.
Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2015
những thứ không nói ra được
1.có ngày thất vọng ở đâu tràn về liên tiếp chẳng biết cách nào handle được, cơ hội . đến rồi đi cùng một email. là lỗi của mình. là lỗi của mình. là lỗi của mình
sáng nay còn nhiều tươi tắn như vậy, chiều nay đã xám xịt âm u
something went wrong, như chỉ cần bước hụt một chân đã liên tiếp rơi từ hố này tới hố khác
2. vẫn phải cười lên, you đang ở trên sân khấu đấy. Cuộc đời như một sân khấu kịch Mỗi ngày đều phải diễn trọn vai. chỉ là không có tiếng vỗ tay nào hết. những ánh mắt lạnh lùng. it's killing me. Nói I feel nothing là sai rồi. chỉ là cố gắng hết mình đến khi mồ hôi ướt mặt, mình có cảm giác nước mắt đang bài tiết qua lỗ chân lông, như thế mình không phải khóc
3. I have my limits, như là uống một chai bia là say. cứ nghĩ với bản tính ham vui mình sẽ sa ngã vậy mà mãi không ngã được, giờ chỉ thấy khó tính hơn, vài cánh cửa trong mình từng một lần mở ra và đã khép lại, chẳng có lý do nào rõ ràng. tôi nói thẳng ra là tôi không bao giờ fall in love with my customer. never. sometimes i call them all my lovers, my job fucking me everyday,dont misunterstand, i love it, i no need anything else, đã có quá nhiều người để yêu, nhưng nói yêu cũng k đủ, nhiệt tình cũng k đủ, năng lực cũng k đủ, tôi chỉ thấy mình mất đi tất cả sức mạnh khi những người khách vắng mặt, tôi là người phải chịu trách nhiệm cho sự không hạnh phúc của họ, không uống giọt nào, đáng lẽ hoàn toàn tỉnh táo, vậy mà có cảm giác như đang say
5. sống một ngày giống như trải qua cả chục ngày, những gương mặt tôi không còn nhớ nổi, quá nhiều cái tên. người ở đâu đổ đến như duyên nợ kiếp trước, đứng giữa đám đông ôm hôn với lời yêu trên môi mà giống như đang đứng kêu to giữa sa mạc ,like you try to shouting but nobody hear. rất nhiều người đến rồi đi, chưa kịp nói hello đã phải chào tạm biệt, trái tim bạn liên tục vui sướng rồi tan vỡ, cùng lúc. cái người trong gương kia, sao mà dáng vẻ họ cô đơn đến thế, sao mà họ im lặng như thế, họ đã vượt qua cái nút thắt cổ chai ấy bằng cách nào ?
4. vẫn chưa muốn ngủ, điện thoại còn 5% pin ngồi đây một lát, mình muốn bỏ hoang cái fb này, khi số lượng bạn tăng đến 1000, mình không thể nói ra những gì mình nghĩ nữa, fb không còn là của mình nữa, viết vì biết lúc này không ai đọc, lén quăng lưới một cái rồi thu về xem sao, thả một cái status đến khi có 1 người like mình sẽ xóa, trút hết tim gan vô một lá thư trong chai rồi ném cái chai ấy vào đại dương thế giới mạng mênh mông, ít ra cũng có một ai đó đọc được, tốt nhất là một người lạ, như Robinson trên đảo hoang, đọc để giải khuây, vì ai quan tâm làm gì
viết lúc 1h sáng
cho nhẹ lòng.
sáng nay còn nhiều tươi tắn như vậy, chiều nay đã xám xịt âm u
something went wrong, như chỉ cần bước hụt một chân đã liên tiếp rơi từ hố này tới hố khác
2. vẫn phải cười lên, you đang ở trên sân khấu đấy. Cuộc đời như một sân khấu kịch Mỗi ngày đều phải diễn trọn vai. chỉ là không có tiếng vỗ tay nào hết. những ánh mắt lạnh lùng. it's killing me. Nói I feel nothing là sai rồi. chỉ là cố gắng hết mình đến khi mồ hôi ướt mặt, mình có cảm giác nước mắt đang bài tiết qua lỗ chân lông, như thế mình không phải khóc
3. I have my limits, như là uống một chai bia là say. cứ nghĩ với bản tính ham vui mình sẽ sa ngã vậy mà mãi không ngã được, giờ chỉ thấy khó tính hơn, vài cánh cửa trong mình từng một lần mở ra và đã khép lại, chẳng có lý do nào rõ ràng. tôi nói thẳng ra là tôi không bao giờ fall in love with my customer. never. sometimes i call them all my lovers, my job fucking me everyday,dont misunterstand, i love it, i no need anything else, đã có quá nhiều người để yêu, nhưng nói yêu cũng k đủ, nhiệt tình cũng k đủ, năng lực cũng k đủ, tôi chỉ thấy mình mất đi tất cả sức mạnh khi những người khách vắng mặt, tôi là người phải chịu trách nhiệm cho sự không hạnh phúc của họ, không uống giọt nào, đáng lẽ hoàn toàn tỉnh táo, vậy mà có cảm giác như đang say
5. sống một ngày giống như trải qua cả chục ngày, những gương mặt tôi không còn nhớ nổi, quá nhiều cái tên. người ở đâu đổ đến như duyên nợ kiếp trước, đứng giữa đám đông ôm hôn với lời yêu trên môi mà giống như đang đứng kêu to giữa sa mạc ,like you try to shouting but nobody hear. rất nhiều người đến rồi đi, chưa kịp nói hello đã phải chào tạm biệt, trái tim bạn liên tục vui sướng rồi tan vỡ, cùng lúc. cái người trong gương kia, sao mà dáng vẻ họ cô đơn đến thế, sao mà họ im lặng như thế, họ đã vượt qua cái nút thắt cổ chai ấy bằng cách nào ?
4. vẫn chưa muốn ngủ, điện thoại còn 5% pin ngồi đây một lát, mình muốn bỏ hoang cái fb này, khi số lượng bạn tăng đến 1000, mình không thể nói ra những gì mình nghĩ nữa, fb không còn là của mình nữa, viết vì biết lúc này không ai đọc, lén quăng lưới một cái rồi thu về xem sao, thả một cái status đến khi có 1 người like mình sẽ xóa, trút hết tim gan vô một lá thư trong chai rồi ném cái chai ấy vào đại dương thế giới mạng mênh mông, ít ra cũng có một ai đó đọc được, tốt nhất là một người lạ, như Robinson trên đảo hoang, đọc để giải khuây, vì ai quan tâm làm gì
viết lúc 1h sáng
cho nhẹ lòng.
Thứ Hai, 15 tháng 6, 2015
Nhạc của Hà
1
4. https://www.youtube.com/watch?v=IcrbM1l_BoI
nhạc để chạy bộ
mỗi sáng thật khó dậy sớm, với trời như này, với kiểu thức khuya như này. Có một thời gian quyết tâm, lập kế hoạch này nọ, mua giày chạy, mua đồ chạy, ngày 1h, lên mạng search ngay một list nhạc chạy bộ, lọc ra được bài này
lyric hay lắm, đầy động lực, haaha
5.
nhạc để đánh răng
6.
nghe khi thấy đời đáng yêu
7
khi fall in love
8
bài tủ khi hát kara, bài nào khi hát live on stage ?
9
bài hát tiếng việt : việt nam việt nam
10
bài hát du mục
11
bài tủ khi nhảy
12
một bài sầu thảm nghe muốn tự tử
13
14." yêu là không ai muốn bỏ đi "
nếu thực là vậy, mình ngờ rằng có lẽ trước giờ chưa khi nào yêu thực sự, mình đã bỏ đi trước khi bị tổn thương. vì yêu mà ra đi hay vì yêu mà ở lại.
vẫn chưa có một happy ending. họ vẫn ở đâu đó ngoài kia, sông vẫn chảy đời sông, suối vẫn trôi đời suối, nhưng mình, thực sự chúc người ta hạnh phúc, cho dù anh thay đổi ra sao, vẫn không thể rửa trôi sự thật là em đã từng yêu anh
I Wish You Love
https://www.youtube.com/watch?v=ThheURpb8-4
hồi xưa khi chạy xe đường dài playlist bị xóa hết chỉ còn mỗi một bài này. H thích nhạc không lời, thích cả nhạc lẫn phim. tới giây 59 H hay nghĩ tới thời gian còn ở nhà lúc đang đạp xe đi học về, lúc đó thấy yên bình, thấy vui kinh khủng, cái xe đạp màu xanh ba tặng lúc H lên lớp 6 ý. nó gợi cho mình tuổi thơ đã qua, tuổi trẻ đang qua, và tuổi già sắp tới. H nghe bản bên zing repeat 1 bài nên vòng lặp cuộc đời cứ xoay đổi liên tục, H cố gắng nhận biết điểm kết thúc bài hát trong lúc khung cảnh 2 bên đường lùi lại, đúng như tên gọi của nó: Merry Go Round Of Life.
Một cuộc đời có vui có buồn, có da diết có tiếc nuối, nhưng trong sáng tuyệt vời như scenes chụp ra từ một thước phim manga. Thần kì đúng không ? Cô bé biến thành bà lão, Howl biến thành quái vật, còn hoàng tử biến thành bù nhìn. H thích tất cả nhân vật trong ấy, H nghe tất cả soudtrack phim, tất cả nhạc Joe Hisaishi, cũng thích, nhưng không có bài nào thích như bài này. Chắc cũng do cái duyên. Nghe mỗi bài này thôi là đủ. H không có nhu cầu muốn thêm một bài khác. Khi nhìn ngọn lửa trong phim ấy, H tự nhủ cho dù tất cả tan rã hết, chỉ cần hi vọng như một ngọn lửa trong lòng giữ người ta bước tiếp
2
https://www.youtube.com/watch?v=bFPBs1Yd1GA
H nghe bài này trong lúc đối mặt với thất bại đáng xấu hổ
nghe nhạc Yann đã lâu, tới lúc đó mới nhận ra hình như duy nhất bài này có lời, lyric quá ý nghĩa. Les toujours tristes : tiếng Pháp có nghĩa: mỗi ngày đều buồn, đó là một nỗi buồn không ra nước mắt, là buồn không phải chỉ ngồi khóc là có ông tiên hiện ra với phép màu, bằng cách nhìn vào sự thật và xắn tay áo đi giải quyết vấn đề
It's hard, hard to stand up for what's right
And bring home the bacon each night
Hard not to breack down and cry
When every idea that you've tried has been wrong
But you must carry on
And bring home the bacon each night
Hard not to breack down and cry
When every idea that you've tried has been wrong
But you must carry on
thời điểm này là lúc thấm thía hỏi đời là gì. H đã biết tới xấu hổ đến muốn đập đầu vào tường, đã biết kiếm tiền sao khổ cực, đã biết tủi nhục việc kiếm sống, đã biết băn khoăn sai đúng gian lận dối lừa, đã biết thị phi oan ức.
không cần phải đi kiếm ai để giãi bày, mà chắc gì nói ra được, chắc gì đã có người hiểu. But it's OK, lyric was tell it allCause you, you are the only one left
And you've got to clean up this mess
You know you'll end up like the rest
Bitter and twisted, unless
You stay strong and you carry on
It's hard but you know it's worth the fight
'Cause you know you've got the truth on your side
When the accusations fly, hold tight
And don't be afraid of what they'll say
Who cares what cowards think, anyway
They will understand one day, one day, One day
nghe bài này xong thấy mạnh mẽ thêm chút, bình tĩnh hơn chút, một chút thôi cũng đủ, một quãng break to comeback and đối diện với khó khăn, tiếp tục cuộc chiến dang dở, vì mình là một chiến binh trong cuộc chiến của cuộc đời mình, một trận đơn độc thầm lặng, những cố gắng không ai biết, những giọt nước mắt không chảy ra, những sợ hãi không được nhắc đến, nhưng, nó xứng đáng, phải không ?
3.https://www.youtube.com/watch?v=VjfmP7h3gBw
bài hát khi bị thất tình
tôi, là người nhẹ dạ cả tin lắm. nên dễ bị tổn thương. nên nghe lại bài này, cho những kí ức, cho những hoang mang về giấc mơ đẹp không thành. Không lần nào nhớ đến mà không khóc, nhân vật hoàn cảnh thay đổi, nhưng nỗi đau vẫn như ngày hôm qua. Sâu đến đâu thì không biết, nhưng không thể không có, những tổn thương ấy, để biết mình chỉ là một bé gái bình thường, đã yêu, đã đau, và đã buông.
And you've got to clean up this mess
You know you'll end up like the rest
Bitter and twisted, unless
You stay strong and you carry on
It's hard but you know it's worth the fight
'Cause you know you've got the truth on your side
When the accusations fly, hold tight
And don't be afraid of what they'll say
Who cares what cowards think, anyway
They will understand one day, one day, One day
nghe bài này xong thấy mạnh mẽ thêm chút, bình tĩnh hơn chút, một chút thôi cũng đủ, một quãng break to comeback and đối diện với khó khăn, tiếp tục cuộc chiến dang dở, vì mình là một chiến binh trong cuộc chiến của cuộc đời mình, một trận đơn độc thầm lặng, những cố gắng không ai biết, những giọt nước mắt không chảy ra, những sợ hãi không được nhắc đến, nhưng, nó xứng đáng, phải không ?
3.https://www.youtube.com/watch?v=VjfmP7h3gBw
bài hát khi bị thất tình
tôi, là người nhẹ dạ cả tin lắm. nên dễ bị tổn thương. nên nghe lại bài này, cho những kí ức, cho những hoang mang về giấc mơ đẹp không thành. Không lần nào nhớ đến mà không khóc, nhân vật hoàn cảnh thay đổi, nhưng nỗi đau vẫn như ngày hôm qua. Sâu đến đâu thì không biết, nhưng không thể không có, những tổn thương ấy, để biết mình chỉ là một bé gái bình thường, đã yêu, đã đau, và đã buông.
"Cũng như một người làm vườn biết cách dùng phân bón để cho ra những bông hoa tươi đẹp, người tu tập biết tận dụng nỗi đau khổ để tạo ra hạnh phúc."
4. https://www.youtube.com/watch?v=IcrbM1l_BoI
nhạc để chạy bộ
mỗi sáng thật khó dậy sớm, với trời như này, với kiểu thức khuya như này. Có một thời gian quyết tâm, lập kế hoạch này nọ, mua giày chạy, mua đồ chạy, ngày 1h, lên mạng search ngay một list nhạc chạy bộ, lọc ra được bài này
lyric hay lắm, đầy động lực, haaha
5.
nhạc để đánh răng
6.
nghe khi thấy đời đáng yêu
7
khi fall in love
8
bài tủ khi hát kara, bài nào khi hát live on stage ?
9
bài hát tiếng việt : việt nam việt nam
10
bài hát du mục
11
bài tủ khi nhảy
12
một bài sầu thảm nghe muốn tự tử
13
14." yêu là không ai muốn bỏ đi "
nếu thực là vậy, mình ngờ rằng có lẽ trước giờ chưa khi nào yêu thực sự, mình đã bỏ đi trước khi bị tổn thương. vì yêu mà ra đi hay vì yêu mà ở lại.
vẫn chưa có một happy ending. họ vẫn ở đâu đó ngoài kia, sông vẫn chảy đời sông, suối vẫn trôi đời suối, nhưng mình, thực sự chúc người ta hạnh phúc, cho dù anh thay đổi ra sao, vẫn không thể rửa trôi sự thật là em đã từng yêu anh
I Wish You Love
Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2015
đọc báo tuần này
( bởi vì quá nhiều
thời gian có hạn
bài cần đọc sâu
tra cứu tài liệu,
đọc lại từ vựng
viết bài inpired )
XU HƯỚNG KD
The high school entrepreneurs who pull six-figure salaries for their web skills
DÂN CHỦ
Why Technology Hasn’t Delivered More Democracy
TRUNG QUỐC
20-ty-usd-hang-trung-quoc-lot-cua-kiem-soat-viet-nam
KINH TẾ
What You Should Know About the Trans-Pacific Partnership TPP
Lãi mẹ đẻ bao nhiêu lãi con?
VĂN HÓA DU LỊCH
A little crazy in Vietnam
TÌNH HÌNH
Vietnam as Tunisia in waiting
TÂM LÝ
5 things men won’t tell you about sex
5 min read 10 Simple Productivity Tips for Organizing Your Work Life
6 Ways to Tell How Bold You Are
Shinrin Yoku: The Japanese Practice That Could Transform Your Day
SPOTLIGHT
How to Be a Good Employee
NGÔN NGỮ
Learn Russian alphabet in 10 minutes!
Tắt Facebook đi, 5 phương pháp sau sẽ giúp bạn nói giỏi tiếng Anh
ĐẦU TƯ
How should a 24-year-old invest time?
http://www.quora.com/Social-Advice/How-should-a-22-year-old-invest-time
http://www.quora.com/How-should-a-22-year-old-in-India-invest-his-her-money
http://www.quora.com/What-are-the-best-kept-secrets-about-investing
http://www.quora.com/What-is-the-best-idea-to-invest-short-term-2-000
http://jamesaltucher.quora.com/The-Only-Technique-To-Learn-Something-New?srid=tDln&share=1
http://www.quora.com/How-should-a-young-person-invest-money
thời gian có hạn
bài cần đọc sâu
tra cứu tài liệu,
đọc lại từ vựng
viết bài inpired )
XU HƯỚNG KD
The high school entrepreneurs who pull six-figure salaries for their web skills
DÂN CHỦ
Why Technology Hasn’t Delivered More Democracy
TRUNG QUỐC
20-ty-usd-hang-trung-quoc-lot-cua-kiem-soat-viet-nam
KINH TẾ
What You Should Know About the Trans-Pacific Partnership TPP
Lãi mẹ đẻ bao nhiêu lãi con?
VĂN HÓA DU LỊCH
A little crazy in Vietnam
TÌNH HÌNH
Vietnam as Tunisia in waiting
TÂM LÝ
5 things men won’t tell you about sex
5 min read 10 Simple Productivity Tips for Organizing Your Work Life
6 Ways to Tell How Bold You Are
Shinrin Yoku: The Japanese Practice That Could Transform Your Day
SPOTLIGHT
How to Be a Good Employee
NGÔN NGỮ
Learn Russian alphabet in 10 minutes!
Tắt Facebook đi, 5 phương pháp sau sẽ giúp bạn nói giỏi tiếng Anh
ĐẦU TƯ
How should a 24-year-old invest time?
http://www.quora.com/Social-Advice/How-should-a-22-year-old-invest-time
http://www.quora.com/How-should-a-22-year-old-in-India-invest-his-her-money
http://www.quora.com/What-are-the-best-kept-secrets-about-investing
http://www.quora.com/What-is-the-best-idea-to-invest-short-term-2-000
http://jamesaltucher.quora.com/The-Only-Technique-To-Learn-Something-New?srid=tDln&share=1
http://www.quora.com/How-should-a-young-person-invest-money
mơ đi em ơi, vì đời còn vui
hẹn viết về giấc mơ của mình
và ngày mình thực hiện được giấc mơ đó
vì mình trẻ
mình ngông cuồng
và không thôi dại dột
mình thấy mình
đói khát
những giấc mơ
.....
và nợ mình
một lời hứa chưa thực hiện
---------
em yêu anh như yêu một cái cây
---------
mang rừng cây vào nhà !
và ngày mình thực hiện được giấc mơ đó
vì mình trẻ
mình ngông cuồng
và không thôi dại dột
mình thấy mình
đói khát
những giấc mơ
.....
và nợ mình
một lời hứa chưa thực hiện
---------
em yêu anh như yêu một cái cây
---------
mang rừng cây vào nhà !
em biết hôm nay mình yêu đời ra sao
1. anh biết không, sáng nay em dậy sớm, ngày dậy sớm hiếm hoi, nên nó vô cùng quý giá, em nhìn cuộc sống chuyển động đầy màu sắc xung quanh, mọi thứ đều mới lạ, em ngửi thấy mùi hoa đỗ quyên nở trong gió, em ngồi với anh nhìn ly cà phê tỏa khói trong quán yên, em thấy tia nắng sớm đầu tiên của ngày, em biết hi vọng, mình sẽ làm gì để ngày hôm nay đặc biệt, phải không anh ?
2. em nhắc một người quên gạt chân chống, em chuẩn bị buổi giao lưu các trẻ em khiếm thính hôm chủ nhật, em chơi trò chơi, em thấy gương mặt các em bừng sáng, em đã làm được qt, điều em ấp ủ từ lâu
3. em nhận được kiến thức quý giá, từ một người anh xa lạ, em mang ơn anh, em sẽ tiếp nối bằng kiểu trao nó cho một người lạ sau em, đó là cách em nói cảm ơn anh.
Chú đã tặng cho em sách, sau này, em sẽ vào hiệu sách mỗi chủ nhật, tặng cho một trẻ em bất kì đang đọc dở cuốn sách trên tay, đó là cách em nói em yêu xứ này như thế
4. em thích ánh sáng tràn qua cửa sổ gỗ ngày mới, em thích một khoảng xanh dây leo nở hoa tím nơi sân thượng, con mèo gù trên tay em, em thay nước cho đôi cá nuôi 3 tháng trước, cám ơn trời mày vẫn chưa chết, i do as smiley, blinkie n cutie n sweety girl like i was, you see how they got suprised.
I say by words, with my eyes, whole body tell them that i'm so happy !
See ?
I will say sorry and thank you anytime. and love you too, my friend, my enemies, my fellow, my professeur, my strangers
5. mỗi người em gặp, rồi họ không thể nào quên em,
Ha youre the most special girl i ever met
haha, i know i know buddy
and from then, smile always on my life
2. em nhắc một người quên gạt chân chống, em chuẩn bị buổi giao lưu các trẻ em khiếm thính hôm chủ nhật, em chơi trò chơi, em thấy gương mặt các em bừng sáng, em đã làm được qt, điều em ấp ủ từ lâu
3. em nhận được kiến thức quý giá, từ một người anh xa lạ, em mang ơn anh, em sẽ tiếp nối bằng kiểu trao nó cho một người lạ sau em, đó là cách em nói cảm ơn anh.
Chú đã tặng cho em sách, sau này, em sẽ vào hiệu sách mỗi chủ nhật, tặng cho một trẻ em bất kì đang đọc dở cuốn sách trên tay, đó là cách em nói em yêu xứ này như thế
4. em thích ánh sáng tràn qua cửa sổ gỗ ngày mới, em thích một khoảng xanh dây leo nở hoa tím nơi sân thượng, con mèo gù trên tay em, em thay nước cho đôi cá nuôi 3 tháng trước, cám ơn trời mày vẫn chưa chết, i do as smiley, blinkie n cutie n sweety girl like i was, you see how they got suprised.
I say by words, with my eyes, whole body tell them that i'm so happy !
See ?
I will say sorry and thank you anytime. and love you too, my friend, my enemies, my fellow, my professeur, my strangers
5. mỗi người em gặp, rồi họ không thể nào quên em,
Ha youre the most special girl i ever met
haha, i know i know buddy
and from then, smile always on my life
em biết mình cần làm gì khi buồn
6 Ways to Tell How Bold You Are
1. em thích được sống trong thiên nhiên, một buổi đi chơi trong rừng nằm dài trên thảm cỏ dưới ánh hoàng hôn, một buổi tối cắm trại qua đêm, một cú nhảy ở độ cao 11m, nỗi sợ hãi sẽ đánh bay mọi ưu phiền lưu cữu tình cờ nhận thấy
em sẽ đi một con đường lạ, em sẽ ngồi một quán cafe chưa tới bao giờ, em sẽ nói lời thật thà với một người cần nói từ lâu.
em để cho cảm giác mới tràn vào, e ngại, lo sợ, hồi hộp phấn khích, đứng trước tình huống mới, nó ẩn chứa quá nhiều điều có thể
2, rồi em sẽ hành động lạ lùng chẳng giống mình chút nào, uống rượu, hút thuốc, nhảy múa, hôn người lạ, nói nhảm, rồi sao? Em sẽ hối hận, nỗi buồn chất chồng nỗi buồn, vết đau lở loét, tuôn máu, rồi sao ? em tin rằng nếu không thể giảm bớt nỗi đau, chỉ cần đẩy nó tới cực hạn chịu đựng, nó sẽ tự chuyển hóa thành niềm vui. Khi không thể chạy trốn nỗi buồn, chỉ cần cảm nhận nó, khi không thể chống cự lúc bị hiếp dâm, hãy tận hưởng nó.
3. đôi lúc em mặc kệ, đôi lúc em cũng sợ những cái lắc đầu, cái nhìn đánh giá, định kiến hay ấn tượng xấu về em. Đó là lúc em chạy trốn vào thế giới riêng tư, shopping đọc sách nghe nhạc...
Có đôi lúc em nghe tiếng mình nức nở giữa cố gắng hát to chỉ mỗi mình nghe thấy, có đôi lúc em chạy xe mãi cho đến hết mọi con đường, cho đến khi đói mệt, cho đến khi không còn biết phải đi đâu, có đôi lúc em chui vào một góc quán quen chìm trong suy nghĩ, em viết. Em không muốn người ta nghe thấy em than thở, em lúc nào cũng muốn nói những lời vui, em giấu nỗi buồn vào hố đen internet nơi chỉ có em biết, em không muốn người ta nhìn em xấu xí yêu đuối và thảm hại
4. Ừ thì em thừa nhận là em ngốc, sai lầm, tệ hại được chưa ? Em hối hận giá như giá như. Em mắng mỏ em, em tự bào chữa em, và em nói lời tử tế với em. Em xem những lần em buồn, hóa ra em đã đi qua nhiều nỗi buồn như thế, như lần em xem tin nhắn trong máy của Q, như lần em bất lực trong đám đông, như lần em xấu hổ khi nhìn thấy thành công của bạn bè, kìa em chẳng là ai cả, em chẳng là gì cả
5. Khi không biết mình là ai, người ta dễ bị tổn thương. Em biết em là đứa ngông cuồng đi hết thành phố xa lạ một mình lúc 3h sáng, là đứa một đêm chạy 3 đèo, là đứa thích nói tiếng anh và thích tiếng Pháp, là đứa đi mua sách lúc cuối tuần, là đứa con gái chạy 1126km xe máy ngủ lều ngủ chùa ngủ nhà dân, là đứa từng ở trong chùa 1 tháng muốn xuất gia cư sĩ, là đứa đã nhày thác ngay lần đầu tiên đi tour, là đứa thích ôm thích hôn, dễ say nắng dễ bùng cháy dễ gục ngã, là đứa có những kí ức tử tế để nhớ thương, là đứa muốn trái tim mình rách toạc vì gánh vác hết tình yêu trên trái đất, là đứa muốn cáng đáng nỗi đau đến giới hạn bản thân, là đứa vô cùng tự hào vì tay chân mình vô số vết sẹo, vô số nhăn nheo năm tháng trải nghiệm. là đứa cho dù có già đến 80 tuổi cũng luôn nhìn thế giới bằng con mắt trẻ thơ
Là một cô gái đặc biệt, thích viết, thích đi, thích thử thách khám phá, trải nghiệm,
6. không thể thay đổi tâm trạng, chỉ có thể thay đổi cách nhìn đối với tâm trạng, như là cuộc đời mượn tạm của ai đó khác. Còn ở đây, bây giờ, có những việc cần làm, trao tặng tình cảm, gọi điện cho một người bạn đã lâu, hỏi thăm một người xa lắc khác, mình đâu có đòi hỏi gì, mình chỉ muốn yêu ai đó thôi, lúc này, ở đây, mình muốn giúp đỡ ai đó,mình muốn làm việc gì tử tế, mình muốn làm cho đôi mắt ai đó sáng ngời hạnh phúc.
Sau cơn đau hủy hoại, mình chỉ muốn được dựng xây. Bất kì cái gì, Trên đời này, chẳng phải nhờ đối mặt đau đớn mà thế giới trở nên tốt đẹp hơn sao ?
Chẳng phải đi qua đau đớn, khiến người ta càng đằm thắm, trân trọng cuộc sống, và cuốn hút hơn trong mắt người khác đó sao?
I am loser, ngày nào cũng thất bại, một ngàn lần, nhưng em vẫn không thôi viết ra những gạch đầu dòng, to do list, đó là cách em nói, em chưa bỏ cuộc. Vẫn chưa.
1. em thích được sống trong thiên nhiên, một buổi đi chơi trong rừng nằm dài trên thảm cỏ dưới ánh hoàng hôn, một buổi tối cắm trại qua đêm, một cú nhảy ở độ cao 11m, nỗi sợ hãi sẽ đánh bay mọi ưu phiền lưu cữu tình cờ nhận thấy
em sẽ đi một con đường lạ, em sẽ ngồi một quán cafe chưa tới bao giờ, em sẽ nói lời thật thà với một người cần nói từ lâu.
em để cho cảm giác mới tràn vào, e ngại, lo sợ, hồi hộp phấn khích, đứng trước tình huống mới, nó ẩn chứa quá nhiều điều có thể
2, rồi em sẽ hành động lạ lùng chẳng giống mình chút nào, uống rượu, hút thuốc, nhảy múa, hôn người lạ, nói nhảm, rồi sao? Em sẽ hối hận, nỗi buồn chất chồng nỗi buồn, vết đau lở loét, tuôn máu, rồi sao ? em tin rằng nếu không thể giảm bớt nỗi đau, chỉ cần đẩy nó tới cực hạn chịu đựng, nó sẽ tự chuyển hóa thành niềm vui. Khi không thể chạy trốn nỗi buồn, chỉ cần cảm nhận nó, khi không thể chống cự lúc bị hiếp dâm, hãy tận hưởng nó.
3. đôi lúc em mặc kệ, đôi lúc em cũng sợ những cái lắc đầu, cái nhìn đánh giá, định kiến hay ấn tượng xấu về em. Đó là lúc em chạy trốn vào thế giới riêng tư, shopping đọc sách nghe nhạc...
Có đôi lúc em nghe tiếng mình nức nở giữa cố gắng hát to chỉ mỗi mình nghe thấy, có đôi lúc em chạy xe mãi cho đến hết mọi con đường, cho đến khi đói mệt, cho đến khi không còn biết phải đi đâu, có đôi lúc em chui vào một góc quán quen chìm trong suy nghĩ, em viết. Em không muốn người ta nghe thấy em than thở, em lúc nào cũng muốn nói những lời vui, em giấu nỗi buồn vào hố đen internet nơi chỉ có em biết, em không muốn người ta nhìn em xấu xí yêu đuối và thảm hại
4. Ừ thì em thừa nhận là em ngốc, sai lầm, tệ hại được chưa ? Em hối hận giá như giá như. Em mắng mỏ em, em tự bào chữa em, và em nói lời tử tế với em. Em xem những lần em buồn, hóa ra em đã đi qua nhiều nỗi buồn như thế, như lần em xem tin nhắn trong máy của Q, như lần em bất lực trong đám đông, như lần em xấu hổ khi nhìn thấy thành công của bạn bè, kìa em chẳng là ai cả, em chẳng là gì cả
5. Khi không biết mình là ai, người ta dễ bị tổn thương. Em biết em là đứa ngông cuồng đi hết thành phố xa lạ một mình lúc 3h sáng, là đứa một đêm chạy 3 đèo, là đứa thích nói tiếng anh và thích tiếng Pháp, là đứa đi mua sách lúc cuối tuần, là đứa con gái chạy 1126km xe máy ngủ lều ngủ chùa ngủ nhà dân, là đứa từng ở trong chùa 1 tháng muốn xuất gia cư sĩ, là đứa đã nhày thác ngay lần đầu tiên đi tour, là đứa thích ôm thích hôn, dễ say nắng dễ bùng cháy dễ gục ngã, là đứa có những kí ức tử tế để nhớ thương, là đứa muốn trái tim mình rách toạc vì gánh vác hết tình yêu trên trái đất, là đứa muốn cáng đáng nỗi đau đến giới hạn bản thân, là đứa vô cùng tự hào vì tay chân mình vô số vết sẹo, vô số nhăn nheo năm tháng trải nghiệm. là đứa cho dù có già đến 80 tuổi cũng luôn nhìn thế giới bằng con mắt trẻ thơ
Là một cô gái đặc biệt, thích viết, thích đi, thích thử thách khám phá, trải nghiệm,
6. không thể thay đổi tâm trạng, chỉ có thể thay đổi cách nhìn đối với tâm trạng, như là cuộc đời mượn tạm của ai đó khác. Còn ở đây, bây giờ, có những việc cần làm, trao tặng tình cảm, gọi điện cho một người bạn đã lâu, hỏi thăm một người xa lắc khác, mình đâu có đòi hỏi gì, mình chỉ muốn yêu ai đó thôi, lúc này, ở đây, mình muốn giúp đỡ ai đó,mình muốn làm việc gì tử tế, mình muốn làm cho đôi mắt ai đó sáng ngời hạnh phúc.
Sau cơn đau hủy hoại, mình chỉ muốn được dựng xây. Bất kì cái gì, Trên đời này, chẳng phải nhờ đối mặt đau đớn mà thế giới trở nên tốt đẹp hơn sao ?
Chẳng phải đi qua đau đớn, khiến người ta càng đằm thắm, trân trọng cuộc sống, và cuốn hút hơn trong mắt người khác đó sao?
I am loser, ngày nào cũng thất bại, một ngàn lần, nhưng em vẫn không thôi viết ra những gạch đầu dòng, to do list, đó là cách em nói, em chưa bỏ cuộc. Vẫn chưa.
em biết mình thích đàn ông kiểu nào
Why you shouldn’t data-mine your exes
1. em thích một người đàn ông làm em nể phục, ngưỡng mộ. Em tin đó mới là mấu chốt của một mối quan hệ tôn trọng lâu dài
bởi vì họ có thể làm điều gì đó em nghĩ là hay ho mà em không làm được
đó là một người em chia tay nhưng vẫn còn tôn trọng, vẫn muốn làm bạn, vẫn có thể nói chuyện, hết yêu nhưng còn thương.
2. em thích những cô gái nam tính và những chàng trai gái tính, họ dịu dàng quan tâm biết cách chăm sóc và hiểu điều gì tốt cho em ; nhưng, họ không hề nhu nhược mềm yếu, họ hành động lí trí và thẳng thắn quyết liệt khi cần, biểu hiện trí thông minh qua việc tư duy logic và khả năng diễn đạt rõ ràng bằng ngôn ngữ, qua đánh giá sự việc sâu sắc đúng bản chất, và tụi em chia sẻ chung góc nhìn thỉnh thoảng, họ tranh luận nhưng không đả kích, một người tử tế không xả rác, không khôn lỏi mà đầy bao dung, hào sảng, biết giúp đỡ kẻ yếu
3. họ giỏi ngoại ngữ, open mind, am hiểu xã hội, kinh tế, EQ cao qua cách đối xử đối với mọi người xung quanh, họ yêu thiên nhiên, thích xây dựng ghét tàn phá, có hoài bão lí tưởng, có ước mơ và làm việc chăm chỉ cho ước mơ ấy, thể hiện qua khả năng tài chính và được xã hội công nhận
4. họ lập dị và có nét gì đó khó hiểu xa cách với thế giới còn lại, nhưng em thấy được điểm chung qua cái kiểu khác biệt đó, và em biết họ dành cho em, như tụi em là 2 mảnh ráp được với nhau, một kiểu mật mã nào đó em nhận ra được, vì em, cũng là một con người lập dị
5. họ có mùi hương em thích, là mùi hương tự nhiên cơ thể, là mùi nụ hôn khi chưa đánh răng, là cái mùi mồ hồi sẽ ám ảnh em khủng khiếp mỗi khi rời xa, em biết rằng, mình chỉ muốn người đó, em không còn muốn yêu ai khác nữa
6. họ xấu xí nhưng có nụ cười đẹp, thấp cao không quan trọng miễn là trên 1m65, răng đẹp, đôi tay họ hiểu em, đôi mắt họ đôi lúc nhìn em như cả thế giới không tồn tại, em thích con trai mặc áo màu xanh dương hoặc xanh lá, hoặc chemise, mang giày lười hoặc hiking
7. em thích con trai khi họ nấu ăn, turn on em bằng cái nhìn hoặc nấu ăn ngon, hoặc giúp em làm việc nhà, khi họ giải đáp thắc mắc, khi họ nói với mọi người rằng họ yêu em, khi hôn em giữa đám đông, khi cùng em đi tới một nơi xa lạ, khi họ ôm em từ phía sau, khi họ từ chối người khác để lựa chọn em, khi họ cố gắng cùng em qua những đoạn khó khăn, khi em tủi thân mà ít khi nói thẳng, khi họ nói em biết là em sai ở đâu, khi làm đau em vì muốn tốt cho em
em thích khi họ dùng lưỡi...á mà thôi, chẳng nói nữa đâu !
1. em thích một người đàn ông làm em nể phục, ngưỡng mộ. Em tin đó mới là mấu chốt của một mối quan hệ tôn trọng lâu dài
bởi vì họ có thể làm điều gì đó em nghĩ là hay ho mà em không làm được
đó là một người em chia tay nhưng vẫn còn tôn trọng, vẫn muốn làm bạn, vẫn có thể nói chuyện, hết yêu nhưng còn thương.
2. em thích những cô gái nam tính và những chàng trai gái tính, họ dịu dàng quan tâm biết cách chăm sóc và hiểu điều gì tốt cho em ; nhưng, họ không hề nhu nhược mềm yếu, họ hành động lí trí và thẳng thắn quyết liệt khi cần, biểu hiện trí thông minh qua việc tư duy logic và khả năng diễn đạt rõ ràng bằng ngôn ngữ, qua đánh giá sự việc sâu sắc đúng bản chất, và tụi em chia sẻ chung góc nhìn thỉnh thoảng, họ tranh luận nhưng không đả kích, một người tử tế không xả rác, không khôn lỏi mà đầy bao dung, hào sảng, biết giúp đỡ kẻ yếu
3. họ giỏi ngoại ngữ, open mind, am hiểu xã hội, kinh tế, EQ cao qua cách đối xử đối với mọi người xung quanh, họ yêu thiên nhiên, thích xây dựng ghét tàn phá, có hoài bão lí tưởng, có ước mơ và làm việc chăm chỉ cho ước mơ ấy, thể hiện qua khả năng tài chính và được xã hội công nhận
4. họ lập dị và có nét gì đó khó hiểu xa cách với thế giới còn lại, nhưng em thấy được điểm chung qua cái kiểu khác biệt đó, và em biết họ dành cho em, như tụi em là 2 mảnh ráp được với nhau, một kiểu mật mã nào đó em nhận ra được, vì em, cũng là một con người lập dị
5. họ có mùi hương em thích, là mùi hương tự nhiên cơ thể, là mùi nụ hôn khi chưa đánh răng, là cái mùi mồ hồi sẽ ám ảnh em khủng khiếp mỗi khi rời xa, em biết rằng, mình chỉ muốn người đó, em không còn muốn yêu ai khác nữa
6. họ xấu xí nhưng có nụ cười đẹp, thấp cao không quan trọng miễn là trên 1m65, răng đẹp, đôi tay họ hiểu em, đôi mắt họ đôi lúc nhìn em như cả thế giới không tồn tại, em thích con trai mặc áo màu xanh dương hoặc xanh lá, hoặc chemise, mang giày lười hoặc hiking
7. em thích con trai khi họ nấu ăn, turn on em bằng cái nhìn hoặc nấu ăn ngon, hoặc giúp em làm việc nhà, khi họ giải đáp thắc mắc, khi họ nói với mọi người rằng họ yêu em, khi hôn em giữa đám đông, khi cùng em đi tới một nơi xa lạ, khi họ ôm em từ phía sau, khi họ từ chối người khác để lựa chọn em, khi họ cố gắng cùng em qua những đoạn khó khăn, khi em tủi thân mà ít khi nói thẳng, khi họ nói em biết là em sai ở đâu, khi làm đau em vì muốn tốt cho em
em thích khi họ dùng lưỡi...á mà thôi, chẳng nói nữa đâu !
Thứ Tư, 3 tháng 6, 2015
linh tinh
1. nhạc khi đi ngủ
sleep at last hơi bị dễ ngủ
2. tài liệu tiếng pháp đầy đủ
chẳng thiếu gì
3. quater life crisis
sleep at last hơi bị dễ ngủ
2. tài liệu tiếng pháp đầy đủ
chẳng thiếu gì
3. quater life crisis
tất cả là do mình 1
1, mình ghét người Trung Quốc, rõ là thế, trong nhiều năm mình hoạt động trong ngành dịch vụ, đi du lịch, tiếp xúc đủ người, nhận ra một vài điểm lặp đi lặp lại đến nỗi phải thừa nhận nó trở thành điểm hằn trong não, như : người Nga ồn ào, bất lịch sự khó chịu, kém tiếng Anh, không open mind, khó gần, không thân thiện, người Trung khá giống người Việt trong văn hóa và suy nghĩ, cũng bất lịch sự, cư xử thô lỗ, người Pháp ưa tranh luận và khá xét nét, khó tính, v.v...
Nó như thành kiến đối với mình về người miền Bắc gian manh lừa gạt, tất nhiên sau đó mình đã gặp những người miền Bắc phóng khoáng như Chuyen Do, người Nga dễ thương như Karidota đã dạy mình một buổi tiếng Nga, người Hoa phóng khoáng như Paul, như Chen Kelly
đọc bài của Phú Phú nhớ bài thoát Trung Luận cũa Lãng, nhớ về tỉ lệ ung thư tăng cao mấy năm gần đây do thực phẩm nguồn gốc TQ, nhớ tới câu trả lời của các bạn Hoa rằng bạn ấy không ghét người Việt
mình bỗng nhận ra mọi tội lỗi của mình, của dân Việt mình, với đầy đủ thói xấu huyễn hoặc, bị kiểm duyệt trong đầu óc và thói uẩn ức tự thủ dâm của nó, thói làm ăn chụp giật khôn lỏi thấy lời trước mắt mà chẳng tạo ra giá trị thực sự, ăn bám, phết phẩy ma lanh, tầm nhìn hạn hẹp
Nói đất nước cũng là nói cá nhân, thói xấu đôi khi mình cũng không tỉnh táo trong mỗi hành động mà hay đi theo vô thức đám đông
việc chuyển sang học tiếng hoa cho hợp thời thế giống như nông dân thấy hàng xóm trồng nho mình cũng trồng nho, ng ta trồng đậu mình cũng trồng đậu rồi xuống giá hàng loạt vậy. Cách nay 3 năm Nha Trang đổ xô đi học tiếng Nga, giờ thì Mỹ trừng phạt kinh tế, đồng Nga xuống giá 50%, Nha Trang lại vắng hoe, giờ sao ?
Nếu như người Việt biết được quyền lực của mình, tẩy chay khi Massan làm ăn không đạo đức, khi Coca trốn thuế, khi doanh nghiệp nhà nước làm ăn không hiệu quả, khi cây bị chặt, khi họ biết được quyền công dân được biết cách nhà nước xài tiền thuế như thế nào, họ thông hiểu luật giao thông để không bị công an dọa nạt, họ hiểu chút ít về luật, về nhân quyền, về quyền lợi người lao động, sẽ không bị doanh nghiệp lách luật mà không đền bù trợ cấp thất nghiệp
Những tín hiệu tẩy chay tân hiệp phát hay hành động vị sơn đòng, vì 6700 cây xanh cho thấy tín hiệu khả quan về sự phát triển của xã hội dân sự, về sự tác động của truyền thông của mạng xã hội đến aeql như vụ của Mr chân dung quyền lực .... Xu hướng tiến tới một xã hội tiến bộ hơn là không thể cưỡng lại, vấn để là người ta phải trả giá bao nhiêu ? bao nhiêu đời người nữa, bao nhiêu án oan nữa, bao nhiêu người bị bắt bớ hành hạ theo dõi khủng bố, bao nhiêu tiền thuế bị thất thoát, bao nhiêu doanh nghiệp ma để rửa tiền nữa, và những người dân như mình đây, phải sống sao, phải làm cách nào với hàng ngàn bằng cấp không thể sử dụng, thất nghiệp tràn lan, trộm cắp giết hiếp, xuống cấp về đạo đức
Thôi không nói về cái lớn nữa, hãy bắt đầu với cái nhỏ. có một câu nói tâm đắc, dân nào thì quan nấy. Dân ngu thì sinh quan tham, dân ta có xứng đáng với một đất nước tiến bộ không, giả sử như thay máu tất cả bộ máy quan lại bằng lật đổ thì lại sinh ra một nền độc tài khác. người Hàn Quốc khác người Bắc Triều Tiên, người VNCH khác với VNXHCN, người Hongkong khác người Đại lục, điểm khác biệt ấy là dân trí văn hóa đạo đức
Nếu dân trí cao, người ta sẽ không đầu độc dân mình bằng thực phẩm độc, không có cầu thì không có cung, nếu có dân trí, người ta biết cách suy luận bằng đầu óc của mình, không bị ngu dân bằng dư luận viên, bằng báo chí tuyên truyền, người ta sẽ không mất nhiều thời gian để khủng hoảng nghiện ngập chìm đắm trong sex ngôn tình. Vì có thị trường nên những thứ ấy còn tồn tại. Chúng ta xứng đáng với những gì mình đang có
Không thể trông chờ ở chính sách hợp lòng dân, người ta phải tự lo cho mình, không được một nên giáo dục hiệu quả, người ta có thể tự giáo dục, không thể ăn được thực phẩm sạch thì tự trồng rau mà ăn, không thể có một môi trường kinh doanh lành mạnh, hãy tạo ra một cái. Không thể sống ở một đất nước thứ 3 văn minh hiện đại, hãy là một người văn minh, bằng cách không xả rác, từ chối chen lấn, không thỏa hiệp với cái sai, trong giới hạn chịu đựng.
Trong quyển Poor Economic gần đây anh đọc đã khai sáng cho anh một cách để thay đổi, để hy vọng và tin tưởng, có một câu đại khái là, không thể thay đổi được cái chung, nhưng hoàn toàn có thể tạo ra thay đổi ở ngoài rìa
Trong một thế giới ngày càng mở rộng và đổi thay nhanh chóng, ta có công cụ trong tay, cước 3g wifi rẻ nhất DNA , ta có thể tiếp cận mọi thứ mình muốn, với ngoại ngữ, bằng deep web, chẳng có gì có thể ngăn chặn chúng ta đến với thế giới tự do, ngoài đầu óc chúng ta. Chiến thắng lớn nhất của những kẻ xâm lược đó là sau hàng nhiều thế hệ chúng bỏ đi khỏi biên giới nước ta, vẫn để lại dấu vết không bao giờ lành lặn, bằng bộ máy cai trị hiện tại được thừa kế vẫn tiếp tục thực hiện ngu dân bóc lột, giống như kẻ nô lệ đổi từ chủ này sang chủ khác có gì khác biệt nhau, chúng ta vẫn là nạn nhân, độc lập để làm gì nếu như kết quả vẫn là bần cùng nghèo đói ?
Người ta bị tẩy não, là nạn nhân của giáo dục nhồi nhét và hệ thống tuyên truyền, vẫn bị cùm xích trong khi có đầy đủ công cụ để thoát khỏi, nhà tù chính là tư tưởng chúng ta
tránh xa những tranh luận bất tận trên mạng, anh biết mình phải làm gì
không phải tự nhiên người ta hối lộ nhiều thế cho visa ở Mỹ, mỗi năm hàng ngàn người chạy khỏi VN, tị nạn du học, kết hôn, xuất khẩu lao động, tầng lớp trung lưu tìm cách cho con cái ra nước ngoài
anh biết chìa khóa ở đâu
đó là ngoại ngữ
đó là việc tự trang bị để trở thành một công dân toàn cầu
anh chuẩn bị cho chuyến đi của mình một ngày, đi mở mắt nhìn thế giới, cuộc xê dịch bằng học vấn, bằng kiến thức, chẳng làm người khác thay đổi, anh thay đổi chính mình. việc khó nhất trên đời
chẳng hạn như dậy sớm chạy bộ mỗi ngày
learn any language
be a world citizen
http://en.wikipedia.org/wiki/Global_citizenship#World_citizen
https://www.globalcitizen.org/en/content/what-is-a-global-citizen/
Nó như thành kiến đối với mình về người miền Bắc gian manh lừa gạt, tất nhiên sau đó mình đã gặp những người miền Bắc phóng khoáng như Chuyen Do, người Nga dễ thương như Karidota đã dạy mình một buổi tiếng Nga, người Hoa phóng khoáng như Paul, như Chen Kelly
đọc bài của Phú Phú nhớ bài thoát Trung Luận cũa Lãng, nhớ về tỉ lệ ung thư tăng cao mấy năm gần đây do thực phẩm nguồn gốc TQ, nhớ tới câu trả lời của các bạn Hoa rằng bạn ấy không ghét người Việt
mình bỗng nhận ra mọi tội lỗi của mình, của dân Việt mình, với đầy đủ thói xấu huyễn hoặc, bị kiểm duyệt trong đầu óc và thói uẩn ức tự thủ dâm của nó, thói làm ăn chụp giật khôn lỏi thấy lời trước mắt mà chẳng tạo ra giá trị thực sự, ăn bám, phết phẩy ma lanh, tầm nhìn hạn hẹp
Nói đất nước cũng là nói cá nhân, thói xấu đôi khi mình cũng không tỉnh táo trong mỗi hành động mà hay đi theo vô thức đám đông
việc chuyển sang học tiếng hoa cho hợp thời thế giống như nông dân thấy hàng xóm trồng nho mình cũng trồng nho, ng ta trồng đậu mình cũng trồng đậu rồi xuống giá hàng loạt vậy. Cách nay 3 năm Nha Trang đổ xô đi học tiếng Nga, giờ thì Mỹ trừng phạt kinh tế, đồng Nga xuống giá 50%, Nha Trang lại vắng hoe, giờ sao ?
Nếu như người Việt biết được quyền lực của mình, tẩy chay khi Massan làm ăn không đạo đức, khi Coca trốn thuế, khi doanh nghiệp nhà nước làm ăn không hiệu quả, khi cây bị chặt, khi họ biết được quyền công dân được biết cách nhà nước xài tiền thuế như thế nào, họ thông hiểu luật giao thông để không bị công an dọa nạt, họ hiểu chút ít về luật, về nhân quyền, về quyền lợi người lao động, sẽ không bị doanh nghiệp lách luật mà không đền bù trợ cấp thất nghiệp
Những tín hiệu tẩy chay tân hiệp phát hay hành động vị sơn đòng, vì 6700 cây xanh cho thấy tín hiệu khả quan về sự phát triển của xã hội dân sự, về sự tác động của truyền thông của mạng xã hội đến aeql như vụ của Mr chân dung quyền lực .... Xu hướng tiến tới một xã hội tiến bộ hơn là không thể cưỡng lại, vấn để là người ta phải trả giá bao nhiêu ? bao nhiêu đời người nữa, bao nhiêu án oan nữa, bao nhiêu người bị bắt bớ hành hạ theo dõi khủng bố, bao nhiêu tiền thuế bị thất thoát, bao nhiêu doanh nghiệp ma để rửa tiền nữa, và những người dân như mình đây, phải sống sao, phải làm cách nào với hàng ngàn bằng cấp không thể sử dụng, thất nghiệp tràn lan, trộm cắp giết hiếp, xuống cấp về đạo đức
Thôi không nói về cái lớn nữa, hãy bắt đầu với cái nhỏ. có một câu nói tâm đắc, dân nào thì quan nấy. Dân ngu thì sinh quan tham, dân ta có xứng đáng với một đất nước tiến bộ không, giả sử như thay máu tất cả bộ máy quan lại bằng lật đổ thì lại sinh ra một nền độc tài khác. người Hàn Quốc khác người Bắc Triều Tiên, người VNCH khác với VNXHCN, người Hongkong khác người Đại lục, điểm khác biệt ấy là dân trí văn hóa đạo đức
Nếu dân trí cao, người ta sẽ không đầu độc dân mình bằng thực phẩm độc, không có cầu thì không có cung, nếu có dân trí, người ta biết cách suy luận bằng đầu óc của mình, không bị ngu dân bằng dư luận viên, bằng báo chí tuyên truyền, người ta sẽ không mất nhiều thời gian để khủng hoảng nghiện ngập chìm đắm trong sex ngôn tình. Vì có thị trường nên những thứ ấy còn tồn tại. Chúng ta xứng đáng với những gì mình đang có
Không thể trông chờ ở chính sách hợp lòng dân, người ta phải tự lo cho mình, không được một nên giáo dục hiệu quả, người ta có thể tự giáo dục, không thể ăn được thực phẩm sạch thì tự trồng rau mà ăn, không thể có một môi trường kinh doanh lành mạnh, hãy tạo ra một cái. Không thể sống ở một đất nước thứ 3 văn minh hiện đại, hãy là một người văn minh, bằng cách không xả rác, từ chối chen lấn, không thỏa hiệp với cái sai, trong giới hạn chịu đựng.
Trong quyển Poor Economic gần đây anh đọc đã khai sáng cho anh một cách để thay đổi, để hy vọng và tin tưởng, có một câu đại khái là, không thể thay đổi được cái chung, nhưng hoàn toàn có thể tạo ra thay đổi ở ngoài rìa
Trong một thế giới ngày càng mở rộng và đổi thay nhanh chóng, ta có công cụ trong tay, cước 3g wifi rẻ nhất DNA , ta có thể tiếp cận mọi thứ mình muốn, với ngoại ngữ, bằng deep web, chẳng có gì có thể ngăn chặn chúng ta đến với thế giới tự do, ngoài đầu óc chúng ta. Chiến thắng lớn nhất của những kẻ xâm lược đó là sau hàng nhiều thế hệ chúng bỏ đi khỏi biên giới nước ta, vẫn để lại dấu vết không bao giờ lành lặn, bằng bộ máy cai trị hiện tại được thừa kế vẫn tiếp tục thực hiện ngu dân bóc lột, giống như kẻ nô lệ đổi từ chủ này sang chủ khác có gì khác biệt nhau, chúng ta vẫn là nạn nhân, độc lập để làm gì nếu như kết quả vẫn là bần cùng nghèo đói ?
Người ta bị tẩy não, là nạn nhân của giáo dục nhồi nhét và hệ thống tuyên truyền, vẫn bị cùm xích trong khi có đầy đủ công cụ để thoát khỏi, nhà tù chính là tư tưởng chúng ta
tránh xa những tranh luận bất tận trên mạng, anh biết mình phải làm gì
không phải tự nhiên người ta hối lộ nhiều thế cho visa ở Mỹ, mỗi năm hàng ngàn người chạy khỏi VN, tị nạn du học, kết hôn, xuất khẩu lao động, tầng lớp trung lưu tìm cách cho con cái ra nước ngoài
anh biết chìa khóa ở đâu
đó là ngoại ngữ
đó là việc tự trang bị để trở thành một công dân toàn cầu
anh chuẩn bị cho chuyến đi của mình một ngày, đi mở mắt nhìn thế giới, cuộc xê dịch bằng học vấn, bằng kiến thức, chẳng làm người khác thay đổi, anh thay đổi chính mình. việc khó nhất trên đời
chẳng hạn như dậy sớm chạy bộ mỗi ngày
learn any language
be a world citizen
http://en.wikipedia.org/wiki/Global_citizenship#World_citizen
https://www.globalcitizen.org/en/content/what-is-a-global-citizen/
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
