sometime they said that I am a eccentric girl and I take it as a compliment.
My father thinks his daughter is still cool even though i can be a butt sometimes.
Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013
quan tam
http://www.scoop.it/t/volunteer-by-nham-mat
gmail volunteeer
cousera
icevn
tnxm
http://www.manythings.org/slang/slang12.html
http://www.mediafire.com/view/?xihgia74735orw4
http://listverse.com/2013/02/03/10-psychology-tricks-you-can-use-to-influence-people/
http://blogs.wsj.com/searealtime/tag/vietnam/page/3/
https://class.coursera.org/commhealthworkers-001/wiki/view?page=GradingandLogistics
http://icevn.org/vi/node/454
http://www.forbes.com/sites/christopherhelman/2013/10/29/the-worlds-happiest-and-saddest-countries-2013/
gmail volunteeer
cousera
icevn
tnxm
http://www.manythings.org/slang/slang12.html
http://www.mediafire.com/view/?xihgia74735orw4
http://listverse.com/2013/02/03/10-psychology-tricks-you-can-use-to-influence-people/
http://blogs.wsj.com/searealtime/tag/vietnam/page/3/
https://class.coursera.org/commhealthworkers-001/wiki/view?page=GradingandLogistics
http://icevn.org/vi/node/454
http://www.forbes.com/sites/christopherhelman/2013/10/29/the-worlds-happiest-and-saddest-countries-2013/
some good way to improve my Eng
READ something i curious to know :
some topic i feel enjoy and can talk with each other, i dunt wonder what i should begin tactic , how creepy space if we hav nothing to speak, why i must talk about boring like : where are you from, what's things you like most in vietnam...no no, I wanna make me diffirent
With an dictionary click n see , reading like a recreation
.......child http://www.quora.com/What-is-the-smartest-thing-a-child-has-ever-said
........jobs http://www.quora.com/What-are-the-most-important-soft-skills-to-hav....
........ethic http://www.quora.com/Racism/Is-it-racist-for-someone-to-ask-where-are-you-from-originally
WRITE i'm badly in writing, for a long time dont touch any textbook anymore, but i hav a lot of them just for design my bookshelf , i ever dont find any way to receive grammar knowleage but Toeic or Ielts course
ACCENTS I think that i have a nice accent than other fellow, i love to talk with myseft in Eng, i follow spotlight radio and chasing script
vocabulary :merise or quizlet or pinecone or spotlight, everyday i have some newwords
Rem-3 or 3000
5buoc thanh cong: magazine
dictionary
nhieu ngon ngu de tiet kiem thoi gian, click n see, maybe click n search on gg,wiki, souding n ebook, phan mem dich van ban
dich k hieu thi dem di hoi, nhat la nhung van ban hoc thuat, phai hoi nguoi co chuyen mon, nhieu tu kho, moi hoc gioi dc
HEAR film, discovery, spotlight, youtube, council EB Voa,
http://www.quora.com/Advertising-and-Advertisements/What-are-some-of-the-funniest-and-most-clever-advertisements
--------
tim cong viec noi nghe tieng anh
gap ban CS
-----sometimes i forget Vietnamese, making a little worry
http://tintienganh.com
BEA.vn
some topic i feel enjoy and can talk with each other, i dunt wonder what i should begin tactic , how creepy space if we hav nothing to speak, why i must talk about boring like : where are you from, what's things you like most in vietnam...no no, I wanna make me diffirent
With an dictionary click n see , reading like a recreation
.......child http://www.quora.com/What-is-the-smartest-thing-a-child-has-ever-said
........jobs http://www.quora.com/What-are-the-most-important-soft-skills-to-hav....
........ethic http://www.quora.com/Racism/Is-it-racist-for-someone-to-ask-where-are-you-from-originally
WRITE i'm badly in writing, for a long time dont touch any textbook anymore, but i hav a lot of them just for design my bookshelf , i ever dont find any way to receive grammar knowleage but Toeic or Ielts course
ACCENTS I think that i have a nice accent than other fellow, i love to talk with myseft in Eng, i follow spotlight radio and chasing script
vocabulary :merise or quizlet or pinecone or spotlight, everyday i have some newwords
Rem-3 or 3000
5buoc thanh cong: magazine
dictionary
nhieu ngon ngu de tiet kiem thoi gian, click n see, maybe click n search on gg,wiki, souding n ebook, phan mem dich van ban
dich k hieu thi dem di hoi, nhat la nhung van ban hoc thuat, phai hoi nguoi co chuyen mon, nhieu tu kho, moi hoc gioi dc
HEAR film, discovery, spotlight, youtube, council EB Voa,
http://www.quora.com/Advertising-and-Advertisements/What-are-some-of-the-funniest-and-most-clever-advertisements
--------
tim cong viec noi nghe tieng anh
gap ban CS
-----sometimes i forget Vietnamese, making a little worry
http://tintienganh.com
BEA.vn
Thứ Sáu, 8 tháng 11, 2013
trích đoạn một cuốn sách tôi thích nhất
BẠN CÓ THỂ THÀNH CÔNG VỚI CHÍNH CON NGƯỜI CỦA BẠN
Trong nhữngthập kỷ trước, chúng ta bị nhồi nhét ý tưởng chúng ta cần thay đổinhững thái độ tiêu cực thành những thái độ tích cực trước khi chúngta có thể thành công. Nếu như bạn chỉ học được một điều duy nhất từcuốn sách này thì điều bạn nên chọn là: bạn có thể thành công vớichính con người của bạn.
Lần đầu tiên,những con người thấy khó chịu bởi quan điểm tư duy tích cực giả tạocó một phương pháp mà họ có thể tin tưởng và làm theo
Một bản án tử hình luôn chờđợi ở phía trước
Một bản án tử hình luôn chờđợi ở phía trước
Nếu bạn không cho rằng mình là một người tíchcực nhất trên đời thì cũng đừng lo lắng. Điều bí mật ở đây là hầuhết những con người sống động đã nói dối về chuyện họ tích cực rasao. Ngay cả những thầy giáo, những diễn giả hay những tác giả tíchcực nhất cũng có những khoảng khắc đau đớn riêng. Không có ai trênđời là hoàn toàn tích cực hay tiêu cực.
Tuy nhiên, những người mà sự sống động của họ lànhờ vào việc tuyên truyền quan điểm về lối tư duy tích cực đã thuyếtphục được phần còn lại của thế giới rằng nếu bạn không tuyệt đốicó thái độ tích cực về cuộc sống trong mọi thời điểm và mọi hoàncảnh, thì bạn là một kẻ kém cỏi. Sức ép của việc "Không giốngvới tất cả những người khác", những người lạc quan và vui vẻlà thế, còn tệ hại hơn việc thật sự trải qua những điều tiêu cực.Tất cả chúng ta nghĩ rằng, dường như ở mình có điều gì đó rất tệ,khiến mình không thể có được thái độ tích cực. Tất cả những điềunày dẫn đến một kết luận cuối cùng rất logic: "Mình chẳng ra gì và là một kẻ thất bại bẩm sinh"
Thực sự là, mỗi chúng ta từ giờ khắc sinh ra đãđược định sẵn một bản án tử hình - chỉ có ngày thi hành là chưabiết. Tuy nhiên, ý nghĩ về cái chết luôn hiện diện ở sâu trong tiềmthức của chúng ta. Trong khoảng thời gian giữa lúc ra đời và lúcchết, chúng ta làm điều tốt nhất mà chúng ta biết. Nếu bạn và tôi đãlàm hết khả năng của mình, chúng ta đã làm được nhiều hơn là trảxong món nợ đối với Tạo hóa từ giây phút chào đời Thành côngkhông có quy luật Thành công có thể đến dưới mọi hình thức vàtheo mọi cách. Vô số những cuốn sách đã được xuất bản về đề tàinày. Tất cả những thông tin này có thể góp phần tạo nỗ lực muốnthành công của chúng ta, nhưng sự thật vẫn là - thành công không có quy luật.Thành công đến với nhữngngười tiêu cực nhất cũng như là những người tích cực nhất. Thànhcông đến với những người cố gắng chăm chỉ nhất và cả những ngườikhông có nỗ lực nào nhìn thấy được.
Điều mà những người cổ súy cho thuyết tư duy tíchcực không nhận ra được là thành công không phân biệt; nó có thể đếnvới những người giữ thái độ tích cực hay tiêu cực Tôi không phải đangcố hạ thấp giá trị của lối tư duy tích cực. Tuy nhiên, nếu bạn khôngphải là người tích cực một cách tự nhiên, cho dù bạn có cố đếnmấy, thì chúng ta xem xét lại sự tiêu cực và tìm ra bằng chứng làbạn có thể thành công ngay cả khi bạn là người có bản chất tiêucực.
Ví dụ, Mark Twain bị cho là người bi quan và hay hoàinghi một cách chua chát, truyện của ông hay viết về "loài ngườiđáng nguyền rủa", thế nhưng những phẩm chất độc đáo này đãkhiến Mark Twain đúng là Mark Twain. Tư duy tiêu cực của ông góp phầntạo nên tài năng văn chương của ông
Chúng ta xem xét một số nhân vật nổi tiếng quenthuộc. Lấy ví dụ, Elizabeth TayLor luôn được nhắc đến trên báo chí.Hầu hết những tin tức ấy là về bản tính tiêu cực của bà: quá cân,uống rượu, dùng ma túy, kết hôn rồi ly dị. Hơn thế nữa, một ngườichồngcũ của bà gọi bà là nhà vô địch về việc tư tạo ra bệnh tậtcho mình. Bất chấp tất cả những tính cách này, bà vẫn có một cuộcsống thành công vượt bậc
Spencer Tracy, theonhư Katharine Hepburn kể lại, là một người cực kỳ ủ rũ và bị ámảnh bởi tội lỗi. Ông nghĩ thế giới này sẽ tốt đẹp hơn nếu không cóông. Bất chấp thái độ khinh thường bản thân của ông, ông vẫn là mộtdiễn viên điện ảnh vĩ đại
Humphrey Bogart làmột trong những ngôi sao điện ảnh vĩ đại nhất từ trước đến nay. Conngười của ông không được xem là "vui vẻ và dễ chịu". Ôngkhông bao giờ giống như Ronaln Reagan. Humphrey Bogart thành công vì conngười độc đáo của ông. Người ta yêu ông vì chính con người của ông
Marilyn Monroe và Ernest Hemingway được coi là nhữngtrường hợp điển hình về chứng trầm cảm: thất thường cao độ, khôngtự chủ, mẫn cảm. Cả hai kết thúc cuộc đời bằng cách tự sát; tuynhiên, những "tính cách tiêu cực" của họ đã là những yếutố quan trọng trong thành công của họ khi còn sống. Những "tínhcách tiêu cực" này tạo nên con người của họ và không ngăn cản họđạt được thành công trong nghề nghiệp vượt qua những ước mơ của họ
Tôi không phải là người ủng hộ việc bắt chước các nhân vật đã tựsát đó, nhưng tôi sử dụng những ví dụ này để nhấn mạnh một điểm.Những tính cách tiêu cực của bạn không ngăn cản bạn thành công trongnhững mục đích đời thường của bạn. Chúng là một phần của bạn. Hãyhọc cách quý trọng chúng, chấp nhận chúng và sử dụng chúng
Một người bạn của tôi, một ngôi sao truyền hìnhthành công, đang ở đỉnh cao nghề nghiệp khi tôi gặp ông lần đầu vàocuối thập niên 1970. Show diễn của ông luôn được xếp hạng nhất trongbảy năm hoạt động. Hai năm trước đây có một chương trình được dựng choông và nó đã cực kỳ thành công. Nhân vật mà ông đóng rất giống vớiông, một gã hơi bi quan, tiêu cực nhưng đáng yêu. Trong khi nhận thù laotới sáu chữ số cho mỗi tập, ông vẫn lo lắng rất nhiều về việc liệuông trả nổi tiền mua nhà trả góp không. Thật sự là, ông cứ lo lắngbất chấp hết thành công này đến thành công khác trên truyền hình
Nếu bạn có phângà thì hãy bán phân bón
Nếu bạn có phân gà thì bạn sẽ kiếm tiền được nhờbán phân bón. Ngay cả phân gà cũng có giá trị của nó. Như người TâyTạng quan niệm: "Nếu bạn nằmtrên mặt đất, bạn phải dùng mặt đất để nâng bạn lên". Nếubạn là người tiêu cực, hãy dùng những tính cách tiêu cực đó đểthành công
Chris là một người tài năng. Tuy nhiên, rắc rối chínhtrong việc thăng tiến của anh là anh thông minh quá mức. Vì anh làngười học rất nhanh với óc tìm tòi, anh đã học đủ mọi thứ mà anhmuốn biết trong bốn mươi năm cuộc đời mình. Trong những năm đại học,anh đã quá yêu cầu tám mươi tín chỉ, nhưng lại không nhận được bằng.Anh theo đuổi kiến thức chứ không quan tâm đến bằng cấp. Sau này, anhnhận thấy điều này ảnh hưởng tai nạn đến chuyện tìm việc của anhChris có khả năng lớn lao trong việc tiếp thu kiến thức, nhưng điềunày vừa là ưu điểm lớn nhất vừa là bất hạnh lớn nhất của anh. Cáigì anh cũng biết một chút. Nói ngắn gọn, Chris được mọi người coilà người gì cũng biết mà chẳng biết gì cho đến nơi đến chốn Cólần Chris nói với tôi rằng anh đã chán vì chẳng đi đên đâu trong côngviệc. Anh biết quá nhiều, nhưng anh không thể viết tất cả những gìanh biết và đã làm vào lý lịch của mình. Làm như thế sẽ khiến anhcó vẻ kì dị.
Những gì anh viết trong lý lịch của mình rất khiêmtốn so với kinh nghiệm của những người khác đã sống một cách tậptrung hơn Chris bắt đầu thấy căm ghét cuộc đời anh và khả năng họchỏi nhanh của anh, nhưng tôi khích lệ anh tận dụng khả năng học hỏithiên phú để thăng tiến. Một sựđiều chỉnh nhỏ duy nhất cần thiết là thêm chút thực dụng và tínhmục đích vào cuộc sống của anh. Chris đã ghi danh học chương trìnhMBA tại một trường đại học chấp nhận anh và tính ưu tiên cho nhữngkinh nghiệm làm việc của anh. Chris không chút khó khăn hoàn tất chươngtrình học trong thời gian rảnh ngoài giờ làm. Sau khi anh học xong,công ty của anh đã đề bạt anh lên vị trí mà anh hằng mong ước
HÃY ĐỂ YÊN NHỮNG TÍNH CÁCH TIÊU CỰC
Tất cả chúng ta được lên chương trình để tinrằng những thái độ và khuynh hướng nhất định được xem là tích cực,còn những thứ khác là tiêu cực. Chúng ta thông thường chấp nhận mộtngười thành công là một người tích cực và nếu bạn không phải làngười tích cực thì bạn đương nhiên sẽ thất bại, trừ khi bạn thayđổi. Vì thế, chúng ta mất bao nhiêu sức lực trong cố gắng thay đổi,thay vì tập trung vào việc giành lấy thành công
Nếu bạn cho mình là người tiêu cực và giọng nói bêntrong cứ thì thầm rằng bạn "Không thể làm được", đừng cốnghĩ ngược lại. Đầu hàng tiếng nói ấy bằng cách phớt lờ nó. Đừngtập trung sức lực để cố gắng thay đổi ý kiến của bạn về chínhmình. Bằng cách phớt lờ tiếng nói ấy, bạn có thể thoát khỏi cáibẫy nói rằng "phải thay đổi trước khi thành công"
Bạn có thể là một người tiêu cực như bạn muốn, luônmiệng càu nhàu và nguyền rủa trong khi làm những gì cần phải làmtrong tiến trình giành lấy thành công. Bette Midler, một nghệ sĩ hài,ngôi sao điện ảnh và ca sĩ nổi tiếng, đã nói trong một cuộc phỏngvấn rằng chồng của cô nghĩ cô là người bi quan nhất mà ông từngbiết. Và cô cười phá lên. Rõ ràng là vẻ bi quan của cô không làm côbận tâm. Cô có thể nói về nó trước công chúng và cười thoải mái
Sức mạnh của lòngcăm ghét cuộc sống
Nếu bạn nghĩ cuộc đời bạn là một gánh nặngvà bạn căm ghét nó, tôi sẽ không cố thuyết phục bạn từ bỏ ý nghĩấy. Tuy nhiên, tôi nghĩ bạn có thể có lợi hơn nhiều nếu thay đổi đốitượng bạn căm ghét. Thay vì hận đời, hãy hận ông trời Không có lầmlẫn gì ở đây cả - bạn đang đọc chính xác điều tôi định nói. Hãy cămghét thượng đế. Thật mỉa mai, rất nhiều người kính yêu Thượng đếnhưng lại ghét tất cả những người khác. Người mà ghét bỏ đồng loạivà chỉ yêu Thượng đế không phải là người yêu Thượng đế Nếu trong bạnđầy lòng căm ghét thì điều tốt nhấtbạn có thể làm là chuyển từcăm ghét con người sang căm ghét Thượng đế, bởi vì bản chất củaThượng đế là yêu thương.
Thái độ của người ta đối với Ngài không có tácđộng gì. Không như con người, ngài không quan tâm đến việc bạn có yêuNgài hay không. Ngài giống như ngọn lửa, nó sẽ sưởi ấm bạn. Cảm xúcyêu và ghét có cùng một điểm xuất phát. Ghét là mặt kia của yêu,chỉ nhờ có yêu mới có ghét. Trong kinh thánh, Thiên 3:16 viết:"Vì ngươi đã được ấm áp và không bị nóng hay lạnh, ta sẽ thảyngươi khỏi miệng ta". Lúc duy nhất mà Thượng đế không đoái hoàiđến bạn và lặng lẽ chờ đợi bạn là khi bạn hoàn toàn quên mất NgàiChừng nào bạn tập trung sự chú ý của bạn đến Thượng đế, Ngài sẽgột sạch cho bạn, nâng đỡ bạn và vực dậy bạn. Khi đó bạn có thểthấy sự căm ghét của bạn đã trở thành tình yêu thiêng liêng
Những ý nghĩ tiêucực của bạn không thực sự Có nhiều quyền năng như bạn tưởng tượng
Chúng ta ai cũngtừng có lúc nào đó được nghe nói rằng những ý nghĩ của chúng tacó sức mạnh vô cùng lớn. Quan niệm này đã làm trầm trọng thêm nỗisợ của chúng ta đối với những ý nghĩ tiêu cực không thể kiểm soátđược của mình. Điều gì sẽ xảy ra nếu tất cả những ý nghĩ tiêu cựccủa chúng ta trở thành hiện thực? Tuy nhiên, ý nghĩ không phát huysức mạnh dễ dàng như thế. Bạn không có quyền năng để khiến mỗi ýnghĩ của bạn thành hiện thực. Chưa đâu.
Điều tôi muốn nói là những ý nghĩa tiêu cực củabạn không thực sự có quyền năng như bạn tưởng tượng Mỗi lần mộtchuyến bay chở khách cất cánh với hàng trăm hành khách trên boong,phần lớn họ có ý nghĩa lo sợ máy bay bị rớt. Nếu quyền năng củanhững ý nghĩa tiêu cực lớn như bạn tưởng tượng thì với sự cộnghưởng của bao nhiêu ý nghĩa tiêu cực đó, sẽ chẳng có chuyến bay nàođược an toàn.
SỬ DỤNG NHỮNGTÍNH CÁCH TIÊU CỰC CỦA BẠN LÀM BÀN ĐẠP CHO THÀNH CÔNG
Nếu bạn có thóighen tị và ganh ghét đối với thành công của người khác, đừng cố dậptắt những ý nghĩ tiêu cực này; thay vào đó, hãy sử dụng chúng làmnhiên liệu cho động cơ cuộc đời bạn. Khi bạn cảm thấy ghen tị và ganhghét với thành tựu của người khác, bạn phải tìm kiếm trong chínhbản thân của mình để học cách làm thế nào để có thể vượt qua họvà khiến họ phải ghen tị với bạn. Đừng lãng phí công sức vào việccố trấn áp lòng ganh ghét
Nếu bạn tức giận vì người khác đối xử thiếu côngbằng với bạn, sự trả thù tốt nhất là đốt lên ngọn lửa giận dữ vàvượt qua họ lên đến đỉnh. Sự trả thù tốt nhất là sống cho tốt,phát đạt và thành công
Nếu bạn tham lam,hãy tham lam hơn nữa. Hãy làm người tham lam nhất mà bạn biết. Hãy đixa hơn lòng tham đối với vật chất. Hãy đổi lòng tham lam và ham muốntích trữ của cải vật chất lấy ham muốn tích trữ thành công. Và hãytrở nên tham lam trong khao khát được biết Thượng đế, đấng sáng tạocủa bạn
Nếu bạn lo lắng thì hãy chuyển công sức dành choviệc lo lắng sang hành động. Lo lắng không ngăn được số phận diễn ra.Tuy nhiên, sự nỗ lực của bản thân có thể thay đổi số phận. Lo lắngcó thể trở thành động lực để hành động.
Cho dù bạn có điểm hạn chế gì, hãy học cách sửdụng chúng để cải thiện con người của bạn Hầu hết những người làmviệc trong lĩnh vực điện ảnh hay sân khấu sẵn sàng tỏ ra thành thậtvà bộc lộ những "Khuyết điểm" cá nhân của họ hơn là giớikinh doanh.
Một số các nam nữdiễn viên vĩ đại nhất cảm thấy không thoải mái với con người thựcsự của chính họ. Chính tính cách này khiến họ dễ dàng thích nghivới những nhân vật họ đóng. Trong khi hầu hết mọi người bị ám ảnhbởi việc "tìm kiếm chính mình", những ngôi sao này khôngthích thú điều đó. Thật trớ trêu, chính "Khuyết điểm" nàylại góp phần tạo nên thành công trong nghề nghiệp và sự giàu có chohọ Bất kể bạn có những tích cách tiêu cực gì, hãy chiêm ngưỡngchúng. Hãy tìm cách để bạn có thể điều khiển năng lực đó và dùngnó làm bàn đạp cho thành công
Hãy đưa ra ít cam kết hơn
Nếu bạn là người không thể giữ được các cam kết với người khác, hãy ra một quy định là bạn sẽ không đưa ra một cam kết chỉ vì bạn được chờ đợi làm như vậy. Hãy chân thật với chính mình về khuyết điểm của bạn. Sau đó bạn sẽ giải phóng mỉnh khỏi sự hối hận vì đã không giữ lời và hậu quả tai hại của việc đó đối với tiếng tăm của bạn trong công việc và trong đời sống riêng tư
Một người bạn của tôi luôn luôn thực hiện cách này. Anh không bao giờ "Xung phong" đồng ý làm bất cứ điều gì vì anh có thể hối tiếc hoặc là có một lời hứa không được thực hiện. Nếu anh bị ép, anh sẽ xem xét mọi thứ cẩn thận trước khi anh trả lời "được". Nếu bạn chỉ giữ đúng một số ít những cảm kết quan trọng, bạn sẽ được biết đến như một người biết giữ lời và có thể tin cậy được.
MẶT TÍCH CỰC CỦA TÍNH DO DỰ
Không có đặc điểm nào ở con người là tốt hay xấu một cách tuyệt đối, ngay cả điểm yếu lớn nhất nhất trong tất cả - tính do dự. Khi được áp dụng đúng cách, sự do dự có thể là một tài sản quý
Khi chúng ta đi quá nhanh, đôi khi chúng ta phải đảo ngược những hệ quả của những hành động trước chỉ để đạt được vị trí trung lập.
Đôi khi, bằng cách không hành động vội vã, bạn có thể để ý tưởng của bạn lắng xuống và đạt độ chín. Chỉ hành động khi bạn đã xác định được rõ ràng phương hướng hành động đúng
Gần đây, trong vòng hai mươi bốn tiếng, tôi đã nhận được ba hay bốn cuộc gọi từ một khách hàng. Ông ta không gọi lại vào hôm sau. Làm sao đó, một cách bản năng, tôi không nghĩ là mình nên gọi lại cho ông ta quá sớm. Tôi chờ một ngày nữa. Khi tôi gọi cho ông, ông nói rằng thật là hay là tôi đã không gọi ngay cho ông ấy, không thì ông ấy đã lớn tiếng với tôi. Vào thời điểm gọi cho tôi, ông đã nghĩ là có chuyện không đúng. Sau đó, ông phát hiện ra giả định của ông không đúng. Nếu tôi mà gọi cho ông ngày hôm trước, tôi sẽ phải nghe những lời tồi tệ từ ông ấy và sau này ông sẽ phải xin lỗi tôi
Đôi khi các vấn đề có cách tự giải quyết. Chúng ta càng cố giải quyết chúng thì chúng sẽ càng trở nên tồi tệ. Đó là lúc nên do dự một chút và để thời gian làm công việc của nó.
GIÁ TRỊ CỦA SỰ MÂU THUẪN
Không phải lúc nào sự nhất quán cũng đáng quý, trừ phi bạn là một nhân viên kế toán. Không biết tại sao, thế giới này lại có xu hướng xem sự nhất quán là một điểm tích cực còn sự mâu thuẫn là một đặc điểm tiêu cực. Trong thực tế, sự nhất quán và sự mâu thuẫn có giá trị ngang nhau
Nếu bạn nghĩ rằng mình thật xui xẻo vì có tính cách thiếu nhất quán, bạn đã không nhìn ra giá trị của nó. Thật ra, ngay chính thượng đế cũng không phải luôn thống nhất. Ngài tạo ra những đợt hạn hán trong mùa mưa và những trận lụt trong mùa khô. Chính nhờ sức mạnh của sự mâu thuẫn của Ngài, chúng ta phải kính sợ Ngài và không ngừng cầu nguyện để làm vừa lòng Ngài Cứ tưởng tượng thế giới này sẽ trở nên như thế nào nếu tất cả mọi người trên trái đất đều thống nhất. Chúng ta sẽ có những bài thơ, những bức họa, những kiến trúc, thời trang, những bộ phim, những cuốn sách giống hệt nhau. Sự mâu thuẫn khiến cho thế giới luôn mới mẻ. Thêm vào đó, trong kinh doanh, sự không nhất quán của bạn sẽ buộc các đối thủ phải luôn cảnh giác.
Trong hôn nhân, sự không nhất quán của bạn sẽ làm cho người bạn đời cảm thấy thú vị và giữ cho cuộc hôn nhân không nhàm chán
Ở nước Nhật ngày trước, vinh dự lớn nhất dành cho một võ sĩ đạo là được chết trên chiến trường. Một võ sĩ đạo Nhật thế kỷ mười bốn phải ra trận chiến đấu vì Nhật Hoàng. Ông biết mục đích cuộc chiến của Nhật Hoàng là sai trái và Nhật Hoàng không được nhân dân ủng hộ. Ông cũng biết không thể tránh khỏi thua trận và bị hy sinh. Tuy nhiên, lòng trungthành buộc ông phải thực hiện bổn phận của mình Cậu con trai mười ba tuổi theo ông ra trận, đúng như một người con hiếu thảo cảu một võ sĩ đạo. Nhưng người võ sĩ đạo bảo con trai hãy rời chỗ đó và trở về nhà. Người con hỏi ông về danh dự của việc tuân theo luật võ sĩ đạo cổ yêu cầu phải chết cùng cha. Người võ sĩ đạo đã phải chọn lựa giữa việc phản bội truyền thống võ sĩ đạo và cái chết người con trai duy nhất - hy sinh một mạng sống quý giá vì một sự nghiệp sai trái và thất bại Người võ sĩ đạo đã nói với con trai rằng cậu nên sống và trưởng thành chứng kiến những thay đổi sắp xảy ra. Người võ sĩ đạo thời xưa ấy đã phá vỡ luật lệ thiêng liêng để cứu mạng con trai mình và gửi cậu về nhà một mình để cậu có thể lớn lên và quý trọng cuộc sống.
TÍNH CÁCH TIÊU CỰC VÀ TÍNH SÁNG TẠO
Có một số tính cách giống như những đoàn tàu chậm, luôn chuyển động từ từ. Một số khác lại giống quả tên lửa, vụt lên cao rùi tắt.
Thế giới cần đến cả hai kiểu tính cách đó
Những người cân bằng, đáng mến hiếm khi có khả năng đạt được thành tựu vĩ đại. Không như họ, những tính cách tiêu cực và tâm tính trầm cảm điên khùng của bạn có thể là tài sản lớn nhất của bạn
Một vận động viên nhảy cao phải khuỵu gối và hạ thấp cơ thể trước khi bật cao lên. Giống như vận động viên nhảy cao, một số người cần có một khoảng ngưng hoạt động trước khi họ tiến hành bước nhảy cần thiết chuyển sang trạng thái sung sức.
Loài gấu và loài rắn ngủ đông trước khi mùa hoạt động trở lại
Với một số người, thời gian ngủ đông và nghỉ ngơi là tiến trình thiết yếu tạo ra năng lượng sáng tạo cao. Điều quan trọng là phải biết quý trọng những đặc tính tiêu cực ở bạn và đừng phán xét chúng, hãy học cách sử dụng chúng để nâng bạn lên. Hãy hưởng thụ thời kỳ ngưng hoạt động của bạn, biết rằng đó là một phần tạo nên sự sung sức cho bạn. Khi bạn đã cảm thấy hưng phấn, bạn sẽ lao vọt lên như một quả tên lửa và cháy rực như một ngôi sao chổi.
Nhà văn nổi tiếng người Mỹ Jack London đã từng nhận xét: "Tôi thà làm một ngôi sao băng mà mỗi một nguyên tử trong mình đều rực sáng, còn hơn là một hành tinh vĩnh cửu luôn ngủ yên"
TIÊU CỰC MỘT CÁCH TÍCH CỰC
Bạn đã trải qua hàng năm trời bị ám ảnh bởi việc phải sống tích cực và cố gắng khắc phục những tính cách tiêu cực của bạn. Nếu bạn dành năng lượng đó tập trung vào việc thực hiện những ước mơ của bạn thay vì cố gắng tỏ ra tích cực, bạn đã có thể tiến xa hơn nhiều Hãy xem xét sự kiên quyết bạn đã thể hiện khi duy trì những tính cách tiêu cực của mình bấy lâu nay. Hãy sử dụng sự kiên quyết này, có có thể dễ dàng được chuyển thành một sức mạnh thật sự nuôi dưỡng hạt giống thành công Hãy khơi dậy sức mạnh của sự kiên quyết của bạn và chuyển sự chú ý của bạn khỏi những tính cách tiêu cực của bản thân. Thay vào đó, tập trung vào những giấc mơ của bạn và không bao giờ để tắt ngọn lửa hy vọng
Cuộc sống được tạo nên bằng những điều phi thực tế và những điều phi lý, những người Mặt Dày, Tâm Đen biết rõ điều này. Hãy dùng những giấc mơ vànhững niệm hy vọng của bạn làm chiếc tàu kéo đưa bạn tiến lên trong cuộc sống. Giờ khắc mà tạo hóa tạo ra chúng ta, Ngài đảm bảo rằng chúng ta có được những nguồn không giới hạn những hy vọng luôn mới mẻ không ngừng được tái tạo Hãy để yên những đặc tính tiêu cực của bạn. Hãy làm công việc của bạn, tập trung năng lượng của bạn vào ngọn lửa hy vọng. Hãy là một người suy nghĩ tiêu cực theo một cách tích cực
---------------------------------------------------------
---------------------------------------------------------
Thứ Ba, 5 tháng 11, 2013
I have a little dream about
Note này chịu ảnh hưởng bởi đại ca fishfree, em đã mất sdt lẫn địa chỉ của anh khi lỡ tay xóa hết mail
1.đó là một cái nhà nhỏ 80m2 trên đồi, tốt nhất là ở Đà Lạt, cửa gỗ sơn màu trắng và trồng những khóm hoa tím nhỏ li ti, nhà có ánh sáng mặt trời không bị những nhà cao tầng che khuất, không khí trong lành và trong gió tôi nghe thấy hương hoa đỗ quyên mới nở. Tốt hơn là có cái balcon nhỏ có ghế bố mỗi chiều nằm lười đọc sách
2. nếu mà có thật nhiều tiền, có lẽ cũng sẽ như bây giờ, cũng đọc sách mỗi ngày, cũng lâu lâu đi ăn quán nào đó ngon, cafe một quán yên tĩnh có nhạc hay và có bartender đẹp trai, cũng đi du lịch một mình khi thấy chán và tập tành nấu ăn cho dù n lần tuyệt vọng
3. nhà có nhiều gương, gương phòng tắm, gương phòng ngủ gương phòng khách, biết đến bao giờ mới hết yêu bản thân và bớt đi cái tật nói chuyện một mình
4.nhà có cái kệ sách to đụng trần, sô pha êm ái và piano nữa
5.để em nghĩ một lúc về người đàn ông lí tưởng của mình. người yêu lí tưởng của em chắc là một "quái vật " đầu to mắt cận, thích đọc sách
6.Em luôn nghĩ sẽ tìm thấy định mệnh của mình trong nhà sách, thư viện, bảo tàng, triển lãm, hoặc trong chuyến du lịch một mình tới nơi nào xa xôi, kiểu hoàn cảnh ít có khả năng xảy ra điều gì lãng mạn, mọi lời nói đều im tiếng nhường cho nỗi cô đơn trỗi dậy, em không còn thấy gì khác ngoài hình ảnh mình phản chiếu trong đôi mắt người kia
7, rồi mỗi buổi chiều mình sẽ đi dạo cùng nhau , những con dốc nhỏ quanh co rải rác hoa dại xung quanh, và hươu nai hoang sơ như DL những năm 50, sẽ uống rượu hâm nóng mang theo và bánh mì nhà làm, nhìn kìa sương mù nhuộm hồng xung quanh khi mặt trời rơi chầm chậm xuống chân đồi
8, ở đó không có thời gian, ở đó chỉ có 4 mùa, mùa hoa quỳ, mùa hoa đào, mùa phấn thông, và mùa cửa sổ
9.Em càng sống càng thấy ước mơ của mình teo nhỏ trước cơn bão cơm áo gạo tiền, chẳng còn đủ mộng mơ để làm người tình của Che hay trở thành một nửa Teresa nữa, hạnh phúc quá chật cho 7 tỷ con người, hạnh phúc giờ đây chỉ là hai bữa cơm ngon, một căn nhà nhỏ sau một ngày mệt mỏi trở về dọn dẹp tổ ấm cho tươm tất và góc kia em biết có một vòng tay đang đợi :
8, ở đó không có thời gian, ở đó chỉ có 4 mùa, mùa hoa quỳ, mùa hoa đào, mùa phấn thông, và mùa cửa sổ
9.Em càng sống càng thấy ước mơ của mình teo nhỏ trước cơn bão cơm áo gạo tiền, chẳng còn đủ mộng mơ để làm người tình của Che hay trở thành một nửa Teresa nữa, hạnh phúc quá chật cho 7 tỷ con người, hạnh phúc giờ đây chỉ là hai bữa cơm ngon, một căn nhà nhỏ sau một ngày mệt mỏi trở về dọn dẹp tổ ấm cho tươm tất và góc kia em biết có một vòng tay đang đợi :
Lãng đại ca, sao anh không viết bài giáo chã ở tathy mà lại ở đây chơi Candy Crush, trong phòng của em ?
Thứ Bảy, 19 tháng 10, 2013
sometimes
thỉnh thoảng anh cũng rơi vào trạng thái xấu hổ và chỉ muốn chui vô nấp trong một cái hốc nào đó khi con người xấu xí trong anh bất chợt hiện ra dưới hình thái một lời nói hay một hành động vô thức anh không kiểm soát hay suy nghĩ hay lựa chọn gì được
fuck fuck fuck anh muốn tuôn ra vài từ xấu xa cho hả cơn giận đối với bản thân anh, thỉnh thoảng anh íu hiểu được mình là một đứa gái tốt thỉnh thoảng xấu hay là một đứa gái xấu thỉnh thoảng tốt nữa, những thứ xấu xa đó là từ đâu vậy, giá mà anh có phép thần kì anh sẽ túm lấy nó trong khăn trùm thời gian và ném vào hố đen vũ trụ
có đôi lúc anh bị thứ xấu đó chiếm hữu và anh không nguôi dằn vặt về điều đó, tại sao mình lại làm vậy, anh, một đứa xấu xí hậu đậu bộp chộp làm gì cũng hỏng , và so on so on...
bài trên trường phải ôn, từ mới phải học, mail phải trả lời và một lượng thong tin khổng lồ phải xử lý trong thời gian có hạn, huhu, ai sẽ đi tập yoga cho anh, ai sẽ đọc thơ, ai sẽ giặt quần áo, ai sẽ nấu ăn, ai sẽ đi chơi với bạn bè, ai sẽ nói chuyện với Daniella, ai lướt facebook, ai yêu đương thay anh đây....?
có lẽ anh đang rất điên cuồng trong một cuộc chiến đang hồi say máu, anh đang nhảy múa và tung hứng với các lựa chọn và nah éo biết cuộc đời này có ẩn ý gì khi liên tục ném anh vào một mớ rắc rối như vậy, anh làm nhiều thứ tốt đẹp và tệ hại có lẽ cuối cùng có thể chỉ vì giấc mơ được sống trong ngôi nhà trên cây giữa núi rừng hôm ấy, hay đúng ra sống trong cảm giác được ở trong ngôi nhà ấy, âm thanh chim chóc, mùi hương gỗ thông, gió mang hơi ẩm từ cơn mưa chiều qua, trang tiểu thuyết đánh dấu, và sống, sống.
rồi khu rừng này sẽ đưa vào hoạt động du lịch như những nơi khác, rồi chúng cũng sẽ mang cái vẻ nhân tạo cho dù cố gắng mô phỏng thiên nhiên như lúc khi con người chưa chạm bàn tay lông lá của họ vào, họ đốn gỗ hàng tháng rồi thú rừng sẽ bỏ đi hết, sau này khi anh đã già, giấc mơ sống giữa thiên nhiên có lẽ chỉ là một lối sống xa xỉ và kí ức bungalow hôm nay chỉ còn mang ánh sáng trong truyện cổ tích
anh thấy chúng giữa nắm tay trên đường, chúng ôm nhau ở ban công và làm tình rồi thiếp đi trong thứ ánh sáng ngày mới, anh ghét phải thú nhận là anh thèm được yêu kinh khủng....nhìn lại cái todolist một trang A4 anh lại phải xua xua ý nghĩ đó đi chỗ khác, tao không có thời gian, tao còn nhiều việc phải làm, mày cứ yêu đi sợ íu gì ngày mai, như chúng tao nè, mie tao hâm mộ bọn mày kinh khủng, tao cũng hâm mộ tao nữa, vừa typing không lướt phím vừa suy nghĩ tới ngày mai vừa trả lời tin nhắn skype vừa phải tiếp chuyện một đứa ất ơ hình như thích tao mà tao íu biết phải trả lời thế nào nữa, bụng thì sôi ùng ục vì đói và mọi thứ cơ bắp nhất loạt đình công sau một ngày mệt mỏi
mày có nhớ bữa cuối lúc chia tay trên con đường vắng ánh đèn đường đó , đêm yên tĩnh dường đó, mày nhìn vào môi tao và tao nhìn vào mắt mày, đôi chân nhích lại gần hơn và tao hiểu mày muốn gì, chạm vào tóc tao đi, đúng như thế, tâm trí tao gào thét lên " Kiss me, kiss me now, come on , guy " mà miệng tao thì lại nói " sorry i have to go now" không ? Và mày bỏ đi như chạy và không bao giờ gặp lại nữa, nhưng quỷ thần, không phải như thế, ngàn lần không phải
Mọi cô gái châu Á đều đi lòng vòng thế à, này con bé Vietnam kia, sao mày không có người yêu đi ?
Ah mà thôi , anh sợ yêu lắm..
anyone can tell me why i am 23, cutie n beautie still a virgin ?
fuck fuck fuck anh muốn tuôn ra vài từ xấu xa cho hả cơn giận đối với bản thân anh, thỉnh thoảng anh íu hiểu được mình là một đứa gái tốt thỉnh thoảng xấu hay là một đứa gái xấu thỉnh thoảng tốt nữa, những thứ xấu xa đó là từ đâu vậy, giá mà anh có phép thần kì anh sẽ túm lấy nó trong khăn trùm thời gian và ném vào hố đen vũ trụ
có đôi lúc anh bị thứ xấu đó chiếm hữu và anh không nguôi dằn vặt về điều đó, tại sao mình lại làm vậy, anh, một đứa xấu xí hậu đậu bộp chộp làm gì cũng hỏng , và so on so on...
bài trên trường phải ôn, từ mới phải học, mail phải trả lời và một lượng thong tin khổng lồ phải xử lý trong thời gian có hạn, huhu, ai sẽ đi tập yoga cho anh, ai sẽ đọc thơ, ai sẽ giặt quần áo, ai sẽ nấu ăn, ai sẽ đi chơi với bạn bè, ai sẽ nói chuyện với Daniella, ai lướt facebook, ai yêu đương thay anh đây....?
có lẽ anh đang rất điên cuồng trong một cuộc chiến đang hồi say máu, anh đang nhảy múa và tung hứng với các lựa chọn và nah éo biết cuộc đời này có ẩn ý gì khi liên tục ném anh vào một mớ rắc rối như vậy, anh làm nhiều thứ tốt đẹp và tệ hại có lẽ cuối cùng có thể chỉ vì giấc mơ được sống trong ngôi nhà trên cây giữa núi rừng hôm ấy, hay đúng ra sống trong cảm giác được ở trong ngôi nhà ấy, âm thanh chim chóc, mùi hương gỗ thông, gió mang hơi ẩm từ cơn mưa chiều qua, trang tiểu thuyết đánh dấu, và sống, sống.
rồi khu rừng này sẽ đưa vào hoạt động du lịch như những nơi khác, rồi chúng cũng sẽ mang cái vẻ nhân tạo cho dù cố gắng mô phỏng thiên nhiên như lúc khi con người chưa chạm bàn tay lông lá của họ vào, họ đốn gỗ hàng tháng rồi thú rừng sẽ bỏ đi hết, sau này khi anh đã già, giấc mơ sống giữa thiên nhiên có lẽ chỉ là một lối sống xa xỉ và kí ức bungalow hôm nay chỉ còn mang ánh sáng trong truyện cổ tích
anh thấy chúng giữa nắm tay trên đường, chúng ôm nhau ở ban công và làm tình rồi thiếp đi trong thứ ánh sáng ngày mới, anh ghét phải thú nhận là anh thèm được yêu kinh khủng....nhìn lại cái todolist một trang A4 anh lại phải xua xua ý nghĩ đó đi chỗ khác, tao không có thời gian, tao còn nhiều việc phải làm, mày cứ yêu đi sợ íu gì ngày mai, như chúng tao nè, mie tao hâm mộ bọn mày kinh khủng, tao cũng hâm mộ tao nữa, vừa typing không lướt phím vừa suy nghĩ tới ngày mai vừa trả lời tin nhắn skype vừa phải tiếp chuyện một đứa ất ơ hình như thích tao mà tao íu biết phải trả lời thế nào nữa, bụng thì sôi ùng ục vì đói và mọi thứ cơ bắp nhất loạt đình công sau một ngày mệt mỏi
mày có nhớ bữa cuối lúc chia tay trên con đường vắng ánh đèn đường đó , đêm yên tĩnh dường đó, mày nhìn vào môi tao và tao nhìn vào mắt mày, đôi chân nhích lại gần hơn và tao hiểu mày muốn gì, chạm vào tóc tao đi, đúng như thế, tâm trí tao gào thét lên " Kiss me, kiss me now, come on , guy " mà miệng tao thì lại nói " sorry i have to go now" không ? Và mày bỏ đi như chạy và không bao giờ gặp lại nữa, nhưng quỷ thần, không phải như thế, ngàn lần không phải
Mọi cô gái châu Á đều đi lòng vòng thế à, này con bé Vietnam kia, sao mày không có người yêu đi ?
Ah mà thôi , anh sợ yêu lắm..
anyone can tell me why i am 23, cutie n beautie still a virgin ?
Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013
Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013
tại sao trái tim của tôi cứ nhói lên một cách bất thường như thế
trái tim này thật là thứ vô dụng và ngoan cố không chịu nghe lời gì cả, nếu không có mày thì tốt, tao sẽ đọc hết một lượt 3 scipt mà chẳng còn bị phân tâm nữa, tao sẽ tiến thẳng tới mục tiêu mà có được thứ tao muốn
Những nỗi buồn đan xen
anh muốn đắm chìm trong tuyệt vọng, anh muốn biết là bản thân anh có thể còn tệ hại đến đâu được nữa chứ
Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2013
Thứ Bảy, 17 tháng 8, 2013
viec lam
can bo suc khoe sinh san
cv ki lạ, sv tại chuc tu xa
Lepetit Paris Hotel
ctv dang tin
sale duoc
otc
dich bai
phien dich tieng phap k can kinh nghiem
thuoc viet
an tien http://raovatdalat.vn/diendan/showthread.php?t=311400
fahasa http://baolamdong.vn/raovat/201307/can-tuyen-1-nhan-vien-ke-toan-va-15-nhan-vien-ban-hang-lam-viec-tai-nha-sach-fahasa-da-lat-tai-quang-truong-lam-vien-p10-tp-da-lat-2254983/
cv ki lạ, sv tại chuc tu xa
Lepetit Paris Hotel
ctv dang tin
sale duoc
otc
dich bai
phien dich tieng phap k can kinh nghiem
thuoc viet
an tien http://raovatdalat.vn/diendan/showthread.php?t=311400
fahasa http://baolamdong.vn/raovat/201307/can-tuyen-1-nhan-vien-ke-toan-va-15-nhan-vien-ban-hang-lam-viec-tai-nha-sach-fahasa-da-lat-tai-quang-truong-lam-vien-p10-tp-da-lat-2254983/
xin lỗi là một từ đáng ghét
Tôi chỉ ước có một chứng bệnh nào đó trong não của mình phá
hủy tôi từ bên trong
Có một chứng quên nào đó xóa bỏ tôi khỏi trái đất này
có chứng điên nào đó biến tôi thành một người hạnh phúc
có chứng điên nào đó biến tôi thành một người hạnh phúc
Tôi thực sự tệ
Tôi thực sự tệ
Tôi muốn chết, không tôi không muốn chết, tôi không khóc,
tôi sẽ không dừng lại ở đây, phút nào đó yếu long và rất nhiều phút yếu long khác đã hủy hoại tôi từ bên trong
Tôi sẽ hiến mình cho một gã xấu xa đê tiện nào đó bất kỳ ai
tôi gặp, đó là sự hủy hoại tồi tệ nhất tôi có thể nghĩ, mẹ, con xin lỗi mẹ
Con không tốt chút nào hết, từ lúc con sinh ra đã vậy rồi,
con chẳng thể làm được điều gì tốt hết
Con xin lỗi
Xin lỗi
tôi không muốn nói xin lỗi với ai nữa
tôi nghĩ về hồ nước, tôi nghĩ về hòn đá, tôi nghĩ về bầu trời, tôi ước mình biến thành chúng, để kiềm chế ham muốn được vỡ tung ra bắng cản giác này
tôi có làm gì cũng vô ích
tôi có nói gì cũng vô ích
tôi cực kỳ sai
cực kỳ sai
tôi phải sống tiếp bằng cách nào, tôi không hiểu thế giới này, tôi không hiểu những gì đang xảy ra, tôi không muốn chấp nhận chúng, tôi muốn chật đứt tay mình để giải tỏa cảm giác dồn ứ trong tôi, để cái đau chiếm trọn vẹn ý nghĩ tôi, để tôi xem thứ cảm giác này gọi là gì
nó đâu có gì giống với trước đó, có giống với buổi sáng ngủ dậy thấy tài sản duy nhất của tôi, chiếc xe biến mất, có giống cảm giác nghe thấy Ex kết hôn, cảm giác phát hiện ra mình bị gạt, cảm giác thất tình lần đầu tiên
that's a windy day i never forrget, today
Người muốn nói với tôi điều gì, hả người
tôi muốn tìm việc cho một người lập dị, suy nghĩ khác thường, nói được chút ít ngoại ngữ, ăn mặc đẹp, công việc đòi hỏi thời gian đọc sách cả ngày, dành cho người nhạy cảm,căm ghét lừa dối, dị ứng điện thoại di động, ghét bỏ phép tắc ngoại giao, thích nói chuyện một mình
( trích bản tuyển dụng mà tôi không bao giờ tìm ra )
tôi nghĩ về hồ nước, tôi nghĩ về hòn đá, tôi nghĩ về bầu trời, tôi ước mình biến thành chúng, để kiềm chế ham muốn được vỡ tung ra bắng cản giác này
tôi có làm gì cũng vô ích
tôi có nói gì cũng vô ích
tôi cực kỳ sai
cực kỳ sai
tôi phải sống tiếp bằng cách nào, tôi không hiểu thế giới này, tôi không hiểu những gì đang xảy ra, tôi không muốn chấp nhận chúng, tôi muốn chật đứt tay mình để giải tỏa cảm giác dồn ứ trong tôi, để cái đau chiếm trọn vẹn ý nghĩ tôi, để tôi xem thứ cảm giác này gọi là gì
nó đâu có gì giống với trước đó, có giống với buổi sáng ngủ dậy thấy tài sản duy nhất của tôi, chiếc xe biến mất, có giống cảm giác nghe thấy Ex kết hôn, cảm giác phát hiện ra mình bị gạt, cảm giác thất tình lần đầu tiên
that's a windy day i never forrget, today
Người muốn nói với tôi điều gì, hả người
tôi muốn tìm việc cho một người lập dị, suy nghĩ khác thường, nói được chút ít ngoại ngữ, ăn mặc đẹp, công việc đòi hỏi thời gian đọc sách cả ngày, dành cho người nhạy cảm,căm ghét lừa dối, dị ứng điện thoại di động, ghét bỏ phép tắc ngoại giao, thích nói chuyện một mình
( trích bản tuyển dụng mà tôi không bao giờ tìm ra )
Thứ Ba, 13 tháng 8, 2013
mẹ nhớ hà
3 từ đó làm tôi khóc, đến giờ vẫn còn khóc, tôi là đứa mau nước mắt lắm, tôi không biết che giấu cảm xúc của mình
nó xảy ra vào một ngày cuối tuần tôi được nghỉ làm, như mọi khi, tôi lên cafe sách, vẫn vắng vẻ như vậy, bao giờ cũng chỉ có mình tôi, kéo cái mũ trùm đầu, làm như điều đó có thể làm tôi tàng hình trong mắt người khác, và họ sẽ để yên cho tôi một lát trong thế giới riêng mình
gọi một ly đen đá không cần nhìn menu, tôi đang chép từ vựng của mermise lên quyển sổ tay của mình, thì tin nhắn đến
nó chỉ có 3 từ đơn giản ; Me nho ha
vì đó là một buổi sáng im lìm tĩnh mịch nên chỉ cần một tin nhắn cũng có thể phá vỡ nhịp điệu mà thành phố này lúc nào cũng buồn vậy, sương mù hàng thông không nói với tôi một lời, sếp trẻ khách hàng không nói với tôi một lời, bạn bè đồng nghiệp không nói với tôi một lời, 2 người lớn chưa bao giờ thăm tôi một lần từ lúc tôi ra đi, do đó mà 3 từ này quan trọng, nó cứ dội lại trong trí óc tôi như tiếng vọng trong vách núi đá, me nho ha, me nho ha... người mẹ mà bấy lâu nay tôi không bao giờ kể cho ai nghe, tôi toàn là kể về ba, mẹ nhớ gì về tôi, tôi muốn biết, nhưng kí ức xa xưa lúc tôi là một đứa trẻ ngoan hay lúc tôi là một thiếu nữ lúc nào cũng căm ghét mẹ, lúc nào cũng tránh không cho mẹ chạm vào người, đã 10 năm nay như vậy, và sau này cũng vậy , thời gian sẽ làm nguôi ngoai mọi vết thương, nhưng tôi vẫn không cư xử với mẹ một cách bình thương được, quá khứ trở nên quá nặng, lặng lẽ rơi xuống ướt trang giấy mà tôi không biết phải nhắn tin lại thế nào, tôi phải nói gì, tôi trách chính vì mẹ nên con mới ra nông nỗi này hay mẹ đã biến thời niên thiếu của con thành ác mộng, rằng cứ coi như là con không có mẹ nữa , hay là con không thể trở về đó vì mẹ ?
những di chấn nặng nề để lại vết sâu trong lòng một đứa trẻ nhạy cảm dễ tổn thương và nó phải gánh chịu thương tật suốt cuộc đời còn lại, liệu con có thể yêu một cách bình thường được không, con có thể lấy chông không, con có thể đẻ con không, sẽ thế nào nếu con trở thành một người mẹ như mẹ , con không thể nào chịu đựng nổi điều đó
trong một thoáng, tôi có ý nghĩ trở về ngôi nhà đó, chỉ cách 1h chạy xe, rồi tôi dọn dẹp lại tủ thuốc của ba, rồi đi ngay, mùi hương ở đó, ánh sáng ở đó, mọi thứ sống đọng đến nghẹn thở , ham muốn khuấy động trong cơ thể tôi đờ đẫn vì tưởng tượng
màn hình tối đen, screen nhảy chữ reconnaitre vì chờ quá lâu, tôi lắc chuột, cúi đầu xuống , rồi lại chép từ vựng, từ kế tiếp, kế tiếp, như vậy, đâu có gì đâu, chỉ là một tin nhắn thôi
...
Me nho gi ve con
Nho Ha cuoi hon nhien
đó là một tin nhắn ở lâu thật lâu trong điện thoại của tôi, ngay cả khi những tin nhắn khác lần lượt biến mất..
nó xảy ra vào một ngày cuối tuần tôi được nghỉ làm, như mọi khi, tôi lên cafe sách, vẫn vắng vẻ như vậy, bao giờ cũng chỉ có mình tôi, kéo cái mũ trùm đầu, làm như điều đó có thể làm tôi tàng hình trong mắt người khác, và họ sẽ để yên cho tôi một lát trong thế giới riêng mình
gọi một ly đen đá không cần nhìn menu, tôi đang chép từ vựng của mermise lên quyển sổ tay của mình, thì tin nhắn đến
nó chỉ có 3 từ đơn giản ; Me nho ha
vì đó là một buổi sáng im lìm tĩnh mịch nên chỉ cần một tin nhắn cũng có thể phá vỡ nhịp điệu mà thành phố này lúc nào cũng buồn vậy, sương mù hàng thông không nói với tôi một lời, sếp trẻ khách hàng không nói với tôi một lời, bạn bè đồng nghiệp không nói với tôi một lời, 2 người lớn chưa bao giờ thăm tôi một lần từ lúc tôi ra đi, do đó mà 3 từ này quan trọng, nó cứ dội lại trong trí óc tôi như tiếng vọng trong vách núi đá, me nho ha, me nho ha... người mẹ mà bấy lâu nay tôi không bao giờ kể cho ai nghe, tôi toàn là kể về ba, mẹ nhớ gì về tôi, tôi muốn biết, nhưng kí ức xa xưa lúc tôi là một đứa trẻ ngoan hay lúc tôi là một thiếu nữ lúc nào cũng căm ghét mẹ, lúc nào cũng tránh không cho mẹ chạm vào người, đã 10 năm nay như vậy, và sau này cũng vậy , thời gian sẽ làm nguôi ngoai mọi vết thương, nhưng tôi vẫn không cư xử với mẹ một cách bình thương được, quá khứ trở nên quá nặng, lặng lẽ rơi xuống ướt trang giấy mà tôi không biết phải nhắn tin lại thế nào, tôi phải nói gì, tôi trách chính vì mẹ nên con mới ra nông nỗi này hay mẹ đã biến thời niên thiếu của con thành ác mộng, rằng cứ coi như là con không có mẹ nữa , hay là con không thể trở về đó vì mẹ ?
những di chấn nặng nề để lại vết sâu trong lòng một đứa trẻ nhạy cảm dễ tổn thương và nó phải gánh chịu thương tật suốt cuộc đời còn lại, liệu con có thể yêu một cách bình thường được không, con có thể lấy chông không, con có thể đẻ con không, sẽ thế nào nếu con trở thành một người mẹ như mẹ , con không thể nào chịu đựng nổi điều đó
trong một thoáng, tôi có ý nghĩ trở về ngôi nhà đó, chỉ cách 1h chạy xe, rồi tôi dọn dẹp lại tủ thuốc của ba, rồi đi ngay, mùi hương ở đó, ánh sáng ở đó, mọi thứ sống đọng đến nghẹn thở , ham muốn khuấy động trong cơ thể tôi đờ đẫn vì tưởng tượng
màn hình tối đen, screen nhảy chữ reconnaitre vì chờ quá lâu, tôi lắc chuột, cúi đầu xuống , rồi lại chép từ vựng, từ kế tiếp, kế tiếp, như vậy, đâu có gì đâu, chỉ là một tin nhắn thôi
...
Me nho gi ve con
Nho Ha cuoi hon nhien
đó là một tin nhắn ở lâu thật lâu trong điện thoại của tôi, ngay cả khi những tin nhắn khác lần lượt biến mất..
who give me books
tôi vẫn gắn bó với sách cho dù internet, smartphone, tablet, facebook và tỷ tỷ thứ khác xuất hiện ngày càng nhiều và trở nên gắn bó khó mà tách rời đi được
không biết có ai, có thứ gì có thể mang lại cảm giác bình yên như khi đi giữa hai hàng kệ chất đầy sách ? có xúc động nào hơn khi tôi tình cờ gặp một quyển sách đặc biệt, nó khiến tôi vừa hạnh phúc vừa làm tôi đau khổ, thật khó khăn để cưỡng lại
sách có thể cho tôi trải nghiệm như bất kỳ tình yêu nào, tại sao tôi lại phải yêu ai ?
tôi vẫn phí hàng giờ rảnh rỗi , những ngày nghỉ, những khoảng thời gian chờ đợi, để đọc, tự nhiên như hơi thở
tôi đã đổi việc cỡ 10 lần, chuyển nhà 6 lần, thử yêu 2 lần, trong thế giới đảo diên giữa ham muốn và kiềm chế, có rất nhiều thứ xảy ra, chỉ duy nhất một thứ không đổi là books luôn có trong giỏ sách mà tôi mang đi khắp nơi
tôi đang yêu một người, mà tôi không biết người ta có thích tôi không nữa, mà nếu thích rồi thì sao, tôi phải thay đổi vì người đó, tôi sợ hãi những thay đổi, tôi e ngại mình có nhiều khiếm khuyết sẽ làm tổn thương người khác và chính mình, nên tôi cứ để tình yêu của tôi đâu đó, giữa những trang sách
anh có biết đàn ông khi nào họ lôi cuốn nhất không, không phải lúc tập gym khoe cơ bắp, anh đặc biệt gợi cảm khi đọc, đàn ông sexy nhất khi họ đọc, tôi tự nhủ khi lần đầu thấy gương mặt đó nhìn xuống với hai hàng lông mày thẳng và đậm, cái miệng cương nghị và gương mặt thư giãn như không biết nó làm tôi đau đớn khi cố chống lại khao khát muốn chạm vào anh đến mức nào
ex- is the first guy give me book, that's the reason why i choose him, actually because he loves books, he's not the same anyone else
I always believe that I will meet my half-soul in the bookstore, we dating in bookcoffee, and we make love between shelf-book, paper smell , tiếng giấy sột soạt không ngừng dưới lưng tôi, ôi nói gì thế này, tôi điên rồi..
Nếu như được chọn cái chết cho mình, tôi muốn được chết trong một trận động đất, giống như ở Nhật Bản, nắm tay người mình yêu, và được chôn vùi bởi muôn ngàn quyển sách
Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2013
knctgln, xe máy của tớ ?
we had a happy time together…
- chúng ta đã từng đi cùng nhau trên những con đường lúc 3h sáng, chúng ta đã bên cạnh nhau những ngày vượt đèo Pren lúc 10h đêm, chỉ có cậu biết những giọt nước mắt lẫn trong cơn mưa của tớ khi chúng ta té ngã trên đoạn đường đầy đá dăm sắc nhọn đã để lại vết sẹo trên đầu gối của tớ
- Tháng ngày dong ruổi trên những đoạn đường tuổi trẻ của chúng ta với trái tim không vết xước, im lặng bên nhau mà dường như thấu hiểu tất cả, tớ nghe tiếng gió thổi qua vành tai lạnh buốt, bóng tối giăng kín chặng đường phía trước và sương mù bao phủ xung quanh chúng ta, cảm giác nguy hiểm mơ hồ nhưng đầy kích thích khi cảnh vật hai bên không ngừng chạy qua...Có những ngày mùa hạ trong trẻo tụi mình chạy vào những lối đi nhỏ vắng ánh đèn điện để nhìn ngắm những ngôi sao, và tớ kể cậu nghe câu chuyện tuổi thơ mình
- cậu có nhớ những ngày nắng đẹp, bầu trời cao xanh một màu, ánh nắng lọt qua tán cây trên cao xuống con đường màu xám, cậu và tớ…mùi hương của lá khô, của nhựa thông, của vỏ cây.. chúng thơm tho lạ thường, chỉ cần nhắm mát lại tớ có thể tưởng tượng ra khung cảnh ngày đó, thần kỳ như trong bức tranh của Gustav Klimt ... cậu có nhớ tớ đã reo lên thích thú khi nhìn thấy đôi sóc chuyền cành trên ngọn cây hay cùng dừng chân trong thung lũng để ngắm một cánh chim lạ mà ta không biết tên, hoặc đơn giản hái hoa dại và cỏ lau về nhà treo chúng lên bậu cửa sổ… cậu có nhớ những người từng giúp đỡ chúng ta vào những thời điểm không ngờ để đến giờ, tớ không còn nhớ rõ tên tuổi lẫn gương mặt họ, chỉ còn lại ấn tượng là một nỗi xúc động sâu xa, trong tim tớ và cậu
- đừng khóc, bạn tớ, khi chúng ta phải chia xa, có những chuyện một ngày kia nó xảy đến, chúng ta không có cách nào thay đổi được, hoặc đã làm được, mà không làm, tớ đã không trân trọng cậu, cho đến khi mất mát, mọi người đều trách tớ cư xử dở tệ vì đã đánh mất cậu, cậu là tất cả những gì còn lại, tớ ngây thơ nghĩ rằng chúng ta sẽ kéo dài thế này mãi mãi, tụi mình là một cặp hoàn hảo, rồi tớ sẽ có người khác nếu tớ muốn, nhưng không bao giờ như cũ nữa, tớ ngu ngốc, một bài học phải học nhiều lần
- tớ đã im lặng chịu đựng nỗi thiếu vắng đến không cách nào gượng dậy, tớ phải làm quen với mất mát, với trách móc và xuyên tạc, tớ vẫn đi làm bình thường , vẫn vui vẻ như mọi ngày, nhưng khi mở cửa căn nhà, sự trống rỗng ập đến không báo trước, nỗi đau đớn không còn cậu mà chỉ mình tớ biết, tớ tự nhủ rằng đây chỉ là một cơn ác mộng như thật và sáng hôm sau tỉnh dậy mọi thứ sẽ trở về như cũ, tớ rón rén vòng qua khoảng sân sâu nhà, hé một mắt nhìn, cậu ở đó, sáng chói và kiêu hãnh, nhưng tớ chỉ nhìn thấy khoảng sân xi măng xám ngắt tẻ nhạt, tớ thở dài tự nhủ thế là câu xa tớ thật rồi, vĩnh viễn, tớ muốn xin lỗi cậu một ngàn lần, tớ chưa từng xin lỗi ai quá 2 lần, cậu biết đấy, tớ sẽ chịu la mắng như thế này gấp 10 lần nếu điều đó mang cậu trở lại. Tớ hứa sẽ không la mắng hay lên lớp ai khi họ vừa mới bị mất mát, họ cần nhiều giải pháp an ủi không lời đầy tế nhị và đồng cảm, như là anh Trí, Daniella và anh Thuận đã làm với tớ, tớ yếu đuối và dễ tổn thương như một đám rong biển nên lúc nào cũng cần một người dẫn dắt. Ba ấy, ba tặng cậu cho tớ, để tớ có hy vọng và không cô đơn, ba không bao giờ trách mắng tớ nặng lời , ba không bao giờ bỏ rơi tớ, ba mẹ yêu tớ, nhưng chúng làm tớ tổn thương theo kiểu nào đó, hoặc tớ đã tự làm mình đau mà không biết
- Tớ biết mình phải tìm lại cậu, 1 năm hay 5 năm, có hề gì, cho dù tớ tiếc nuối tuổi thanh xuân của mình từng ngày qua cứ co rút lại tới cột mốc mà chúng ta ai-cũng-biết-là-cái-ngày-gì-đó. Từ khi cậu ra đi, có điều gì đó thay đổi, từ bên trong, tớ làm mọi thứ chậm rãi hơn, tỉnh táo hơn, tớ nghe thấy hơi thở mình nặng nề hơn, biết cách chịu đựng hơn, mọi thứ chẳng là gì so với nỗi đau mất cậu. Tớ sẽ không để mất ai đó giống như cậu, tớ không thôi nghĩ về cái ngày thức giấc lúc 5h sáng không thấy cậu, giá mà tớ cứng rắn với chính mình hơn, chịu khó nghi ngờ mọi thứ, giá mà tớ người lớn hơn, chúng ta vẫn có thể bên nhau
- tớ căm ghét mọi thể loại kẻ trộm, tớ căm ghét mình với kiểu suy nghĩ thiên hạ vô tặc trên mảnh đất ít phức tạp này, tớ có lần thấy người ta mất trộm, nhưng chỉ khi chuyện xảy ra với mình mới thấy cảm giác thế nào, có lẽ giờ này cậu đã tan rã thành vô số phụ tùng bán lẻ, tớ không muốn cậu mất mát oan uổng, tớ nghĩ đến nạn nhân sẽ buồn khổ giống như khi tớ mất cậu, tớ sẽ không làm kẻ trộm, dù chỉ là một chút nào, cho đến khi nào tình bạn chúng ta còn tồn tại. Au revoir !
Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013
ba
Ba, ba có thấy hối hận khi bà nội mất không ? bà nội cũng
từng mong chờ ba như ba mong con bây giờ, tại sao con không thể về, do định
kiến quá tàn nhẫn hay là do nỗi mặc cảm khó vượt qua cho dù đã quá lâu rồi
Con muốn biết điều gì ngăn cản con trở về thực hiện nghĩa vụ
làm con như một đứa con gái bình thường , chăm sóc cho ba. Ba là người hùng của
con, con biết khi ba mất con sẽ không thể nào tự tha thứ cho mình, nghề y 3 đời của dòng họ, dòng tri thức tích
lũy hàng trăm năm sẽ khép lại vĩnh viễn
Con đã làm gì với cuộc đời mình thế này, con phải làm gì để
làm nguôi ngoai nỗi đau này khi mà con ở
đây, chỉ có một mình, cố gắng đối diện
với mọi chuyện để ngăn cản ý nghĩ muốn chạy trốn
Con phải làm sao để
che giấu cảm xúc của mình ? Làm sao để giấu kín
nỗi buồn này, nơi nào chỉ mình con biết, giống như ba ?
Ba , con nhớ ba vô cùng, mỗi khi con đau khổ, nhớ lúc ba
cõng con lên đồi hái thuốc, nhớ ba tập xe đạp cho con, rồi ba cho con bộ áo dài
đầu tiên, chiếc xe máy đầu tiên, để con thỏa ước mơ đi xa mà không nghĩ tới
chuyện trở về thị trấn bé này nữa . 5 năm ra đi quá khó cho một lời thăm hỏi ,
23 tuổi rồi con vẫn không biết cách yêu thương một người thế nào , cho dù tâm
trí của con vẫn còn ở đó , những sợi dây vô hình níu kéo không thể nào dứt bỏ,
trong những cuốn sách con đọc, trong những người đàn ông mà con yêu, luôn có
bóng dáng ba ở đó, vì họ giỏi giang như ba, vì tốt bụng như ba, vì cách nói
chuyện giống ba, vì đã chăm sóc cho con giống như ba, vì gương mặt bình thường
một cách đặc biệt như ba… con yêu họ như yêu ba, con yêu họ vì người đó giúp con biến thành một đứa con nít như chưa bao
giờ lớn lên, vẫn ngây thơ và hay vòi vĩnh, và cả một sự kiêu hãnh thầm kín vì
biết mình được yêu
Khi con đơn độc, tất cả từ ngữ dường như bất lực để diễn tả
cảm xúc, tất cả từ vựng con cố gắng đê học , tất cả nhạc cụ mà con hằng yêu quý
, tất cả bài hát con thích điên cuồng, hết thảy đều trơ nên vô dụng, con muốn
làm gì đó thật điên để vứt bỏ tung hê
mọi thứ, con hy vọng tới lúc đó mọi cảm xúc này sẽ không còn để con bình thản đón nhận mọi
chuyện mà không còn cảm thấy đau khổ nữa
Thứ Bảy, 29 tháng 6, 2013
mơ 1
1. kể tù ngày tự cách li chính mình trong căn phòng im lặng với tấm gương háng giờ, lần đầu tiên sau 22 năm, tôi đã nhớ được những giấc mơ. Mỗi sáng ngủ dậy , việc đầu tiên làm là với lấy cây bút và xấp giấy , ghi, ghi, ghi, bắt lấy cơn mơ đêm qua, trước khi nó bay đi mất
2. hôm qua, em mơ thấy mình đang ở Ấn Độ, em bị một đám nhóc đùa giỡn, đè ra tính hấp diêm, em nghĩ thôi thế là xong, hai mấy nãm giữ gìn, biết thế kiềm chế làm chi cho khổ, em lại nhớ mình đã từ chối mua cái áo lót sốc điện được giới thiệu ở sân bay vị tiếc tiền, lòng em ngập tràn hối hận, hu hu, khi đã bị chúng vật ra nằm ngửa trên đất , em lại thấy anh, em kêu anh ơi, cứu em với, em hét lên mà anh đang nói chuyện điện thoại nên không nghe thấy
vì hét to quá, nên em tỉnh dậy, thấy mình nằm trên giường giật giật, đúng là chuyện mơ, vô lý
chẳng có kết thúc gì cả
3. có lần mơ thấy mình bị lạc gần trường cấp 3, khu ấy rất quen, mà em lại đang đi dến buổi gặp mặt với anh, em vẫn nhớ rõ trong mơ mình nôn nóng gặp lại anh đến thế nào, nhưng mà tìm hoài không có ai để hỏi, em đứng tuyệt vọng trên lề đường muốn khóc, thì nghe tiếng anh gọi, anh nói buổi gặp hủy rồi, anh không muốn gặp em nữa. Chỉ là chuyện mơ thôi, mà lại đau lòng đến thế, em ngoài đời thực mạnh mẽ hơn nhiều, 4 năm nay chưa hề rơi giọt nước mắt
4. em đang nằm trên một vịnh biển nào đó vắng vẻ, mặt nước trong xanh có những con cá khổng lồ bơi quanh rặng san hô màu sắc biến đổi liên tục, em nhìn trời, nhìn nước, y như lạc vào thế giới khác, em không thấy đói bụng hay cần lên facebook , em nằm đó như một dải rong biển bình yên mắc trên vách đá, chỉ vậy thôi
tại sao em lại có những giấc mơ này, sao trước lúc 22 tuổi em không thể nhớ được một giấc mơ nào, còn bây giờ, mỗi ngày đều có , mà ngoài việc ghi lại, em chẳng biết phải làm gì với chúng
.............
chưa viết xong
----------tại sao trong mỗi giấc mơ của em đều có anh, cho dù ban ngày em không nghĩ chút gì về anh, có phải em đã yêu anh, nếu là em yêu anh, tại sao em vẫn rung động với người khác, tại sao chỉ yêu thôi anh lại không đủ với em ?
2. hôm qua, em mơ thấy mình đang ở Ấn Độ, em bị một đám nhóc đùa giỡn, đè ra tính hấp diêm, em nghĩ thôi thế là xong, hai mấy nãm giữ gìn, biết thế kiềm chế làm chi cho khổ, em lại nhớ mình đã từ chối mua cái áo lót sốc điện được giới thiệu ở sân bay vị tiếc tiền, lòng em ngập tràn hối hận, hu hu, khi đã bị chúng vật ra nằm ngửa trên đất , em lại thấy anh, em kêu anh ơi, cứu em với, em hét lên mà anh đang nói chuyện điện thoại nên không nghe thấy
vì hét to quá, nên em tỉnh dậy, thấy mình nằm trên giường giật giật, đúng là chuyện mơ, vô lý
chẳng có kết thúc gì cả
3. có lần mơ thấy mình bị lạc gần trường cấp 3, khu ấy rất quen, mà em lại đang đi dến buổi gặp mặt với anh, em vẫn nhớ rõ trong mơ mình nôn nóng gặp lại anh đến thế nào, nhưng mà tìm hoài không có ai để hỏi, em đứng tuyệt vọng trên lề đường muốn khóc, thì nghe tiếng anh gọi, anh nói buổi gặp hủy rồi, anh không muốn gặp em nữa. Chỉ là chuyện mơ thôi, mà lại đau lòng đến thế, em ngoài đời thực mạnh mẽ hơn nhiều, 4 năm nay chưa hề rơi giọt nước mắt
4. em đang nằm trên một vịnh biển nào đó vắng vẻ, mặt nước trong xanh có những con cá khổng lồ bơi quanh rặng san hô màu sắc biến đổi liên tục, em nhìn trời, nhìn nước, y như lạc vào thế giới khác, em không thấy đói bụng hay cần lên facebook , em nằm đó như một dải rong biển bình yên mắc trên vách đá, chỉ vậy thôi
tại sao em lại có những giấc mơ này, sao trước lúc 22 tuổi em không thể nhớ được một giấc mơ nào, còn bây giờ, mỗi ngày đều có , mà ngoài việc ghi lại, em chẳng biết phải làm gì với chúng
.............
chưa viết xong
----------tại sao trong mỗi giấc mơ của em đều có anh, cho dù ban ngày em không nghĩ chút gì về anh, có phải em đã yêu anh, nếu là em yêu anh, tại sao em vẫn rung động với người khác, tại sao chỉ yêu thôi anh lại không đủ với em ?
Thứ Hai, 1 tháng 4, 2013
thử viết về tình yêu
Hôm nay là deadline ngày cuối phải nộp bài, vì tôi đã hứa
Như mọi khi, tôi uống một mình trong tầng gác mái cuộn trong chăn ấm với một túi bánh mì vụn, cơn mưa đá ngoài kia ồn ào nhưng đầu óc tôi vắng tanh không một ý nghĩ. Cảm giác chếnh choáng vodka làm tôi muốn khóc một chút, cảm giác rưng rưng không thành nước mắt, là thứ khí trơ của tuổi không còn muốn yêu
Từ buổi đầu tôi nghe được những lời thương yêu tưởng chừng vô tận, rồi sau đó, vẫn là những lời ngọt ngào, nhưng dành cho người đến sau, search nick skype Ex thì đội ơn Google kết quả là một trang web đen chuyên chăn rau và kí sự check hàng
K nói tui vừa mới có em bé, được một tháng rồi, với người yêu cũ, còn người yêu cũ thì đã yêu người khác, tắt điện thoại, không liên lạc được ...tôi ngồi thẫn thờ trong khi nghe kể, có gì đó nghe như chua xót
tôi gọi cho N, N chơi với tôi 6 năm kể từ khi xa nhà, yêu bạn cùng lớp, học đại học rồi ra trường, đám cưới, không có gì tự nhiên hơn thế, tôi chứng kiến tình yêu hai người thăng trầm ra sao, một tình yêu 5 năm bền vững, Tháng trước, hai người ly hôn sau 1 năm chung sống, tôi không hiểu tại sao
Nexx nói tôi viết về tình yêu, nhưng tôi chẳng biết tình yêu là gì
lật lại những entry mình viết trên blog cũ, 5 quyển nhật ký từ thời học sinh, tôi cười chính mình tuổi 18 gồng mình làm người lớn, mơ một tình yêu lý tưởng màu hồng, ngỡ rằng suốt đời mình ở mãi bên một người, chỉ yêu có một người. Tôi chỉ là một đứa non nớt cứ tưởng mình trải đời nhiều lắm
20 tuổi đổ vỡ niềm tin trong tình yêu, tôi không viết blog nữa,tình yêu tiểu thuyết chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng, lòng đầy hoài nghi và căm giận, tôi đi gieo rắc nỗi đau lên những người yêu mình, và lên chính mình.
Khỏi nói sau đó tôi đã ân hận biết chừng nào
22 tuổi tôi đang đứng đây giữa thành phố này xô bồ đầy cạm bẫy, thật khó để giữ được mình. Khi người ta không lý giải được bản thân mình cần gì và muốn gì, không có một giá trị nào để tin tưởng, hoang mang không biết bám víu vào đâu, người ta dễ dàng sa ngã
giữa nghèo mà sống trong sạch, bị đè đầu bóc lột sức lao động hay là đánh đổi phẩm giá mà không cần lo nghĩ cơm áo gạo tiền nữa
Sex là một món hàng giá trị để trao đổi, hay sex là phẩm giá ?
Tôi thích nghĩ rằng sex là một món quà để trao tặng
một quà tặng tuyệt vời chứa đựng bản năng, lý trí và trái tim
Bản năng là thứ con người sinh ra ai cũng có, và chịu ảnh hưởng từ nó, đó là khi người ta bỏ tiền ra để mua khoái cảm , hoặc dùng sức mạnh cưỡng đoạt để thỏa mãn sinh lý , trái tim họ không yêu,lý trí họ không chấp nhận
Lý trí, là khi đàn ông bỏ tiền hay dụ dỗ tán tỉnh với mục đích cuối cùng là xxx, vẫn có sự thỏa mãn, nhưng họ không yêu
Trái tim, khi yêu một người và muốn làm cho người đó hạnh phúc, có sự hiện diện của lý trí, và dùng bản năng để thực hiện nó, nó đạt đến mức độ thăng hoa nhất khi cả hai cùng như vậy
Đó là tôi nghe một anh già kể lại vậy thôi,
anh kể lại cảm giác khi ôm vợ mình vào lòng sau một ngày mệt mỏi, nhìn đứa con gái yêu đang ngủ say, anh thấy đầy đủ trọn vẹn hạnh phúc.
Anh hỏi tôi từng yêu mấy người rồi, tôi không nhớ , đúng là không nhớ thật, những gương mặt từng đi qua trong tâm trí tôi không thể nhớ được ai, những cuộc tình thoáng qua, những cơn say nắng chỉ là cách xốc lại cảm xúc cho chuỗi ngày sắp tới trở nên đỡ nhàm chán, tôi học được cách yêu rất nhanh và buông rất nhanh, cảm giác choáng váng nhẹ nhàng êm dịu, không đủ để làm tôi đau đớn, cũng không để lại ấn tượng sâu sắc gì
Làm đúng hay sai tôi cũng không biết, tôi thấy an toàn với nó, hài lòng với nó, tôi đang và sẽ tiếp tục như thế
Tôi chẳng buồn nhớ mình đã có bao nhiêu lần say nắng trong đời
Tôi chỉ nhớ duy nhất một chuyện.
Trong phòng khám cũ nơi tôi làm có một vợ chồng già hay đến khám định kỳ. Ông bị cao huyết áp, bà chạy thận, họ không con cái không họ hàng, bao giờ ông cũng nắm tay dắt bà đi bộ từ sáng đến xế trưa để khám, lần nào cũng mặc áo, đội nón cho bà thật dịu dàng. Tay ông run run vì bệnh khớp , gương mặt bà biến dạng vì bệnh thận, nhưng tôi nhớ bà đã cười với ông móm mém, hiền lành. Đó là hạnh phúc giản đơn mà tôi mong đợi
gặp nhau, yêu nhau, có được nhau, kết hôn, chưa hẳn là hạnh phúc. hạnh phúc là khi chấp nhận cùng một người sống đến đầu bạc răng long để chăm sóc cho nhau đến cuối đời, mà đôi khi cuộc sống không như ý, người ta không đạt được điều mình muốn
Kí ức bằng cách nào đó đã tự gói ghém chính nó trong chiếc hộp vô hình , để tôi tiếp tục làm người bình thường ngây thơ khờ dại. Có đôi lần tôi mơ hồ về mảnh ghép của bức tranh xa xôi như kiếp trước đã từng, nhưng thôi, tôi không muốn nói về nó, nếu khơi dậy kí ức , tôi sẽ khóc mất, nên tôi muốn để yên nỗi đau của mình, trong một thời gian nữa. Chuyện gì rồi cũng có thể quên được hết, trái tim biết cách tự thu xếp và ổn định dần theo thời gian
Trong số những đàn ông tôi gặp, những người không tên tuổi không gương mặt, tôi đã từng yêu ai chưa ?
Chắc chưa đâu,
Nên tôi chẳng hiểu gì về tình yêu
Nên tôi nhắn với Nexx em chẳng thể viết được một bài về tình yêu như đã nói
Chủ Nhật, 24 tháng 3, 2013
linh tinh
1, deadline ngập mặt, cứu với
2,tuổi 17 của tôi đi mất, như 360yahoo đã mất
3,vừa làm vừa nghe Corine May, trời đang mưa
4, vứt hết đi, tối giản thay vì rườm rà hóa mọi thứ
5, nhắc việc, sẽ bị xóa khi tôi xong hết tuần này
2,tuổi 17 của tôi đi mất, như 360yahoo đã mất
3,vừa làm vừa nghe Corine May, trời đang mưa
4, vứt hết đi, tối giản thay vì rườm rà hóa mọi thứ
5, nhắc việc, sẽ bị xóa khi tôi xong hết tuần này
Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013
bday
Sài Gòn đang mưa
hôm nay là ngày 15/3, nếu không hiện lên màn hình ngân hàng phía trước kia thì mình sẽ quên luôn ngày tháng, mưa tô mờ cửa kính lẫn hàng cây ngoài kia, chỉ có Sài Gòn giọt mưa mới ấm áp thế này, những dòng xe cộ ngược chiều vun vút, hàng cây xanh cao thắng tắp, khi đi một mình tự dưng có nhiều điều cần phải nghĩ, hoặc không nghĩ gì cả, mùi bánh nướng ven đường dậy lên kí ức lãng mạn đứt gẫy, và bước chân vẫn đều đặn bước tới, mình có thể đi xa được đến đâu, cảm giác đơn thân nhưng yên ổn kì lạ
hôm nay mình tắt điện thoại, chắc nhiều cuộc gọi nhỡ, và nhiều lời chúc, cang lớn mình càng thờ ơ với tuổi tác, và bánh kem, và nến, bởi vì mình có nghi lễ cho riêng mình, thật may vì đang ở Sài Gòn
Nơi này chỉ toàn người lạ, không ai biết mình là ai, bắt đầu chuyến du hành xuyên hẻm, những phố những ngách, những bí mật ẩn giấu trong lòng Sài Gòn, anh nói đúng, nó chỉ hiện ra cho những ai đi tìm kiếm
Sài Gòn có đại lộ 10 làn đường và có nhà chuồng cọp, có ngã 5 xe cộ đông đúc và có con hẻm yên ắng lạ kỳ, có tranh chấp mọi nơi và cơ hội mọi nơi, có thất vọng đổ vỡ của người trẻ mới tốt nghiệp và có ước mơ ươm mầm từ gánh chè hay xe hủ tiếu, dễ dàng bắt gặp người tài giỏi lẫn kẻ cơ hội, Sài Gòn chấp nhận tất cả mọi vùng miền về đây mưu sinh nuôi sống, và tất cả tạo ra một nơi gọi là Sài Gòn
hôm nay là ngày 15/3, nếu không hiện lên màn hình ngân hàng phía trước kia thì mình sẽ quên luôn ngày tháng, mưa tô mờ cửa kính lẫn hàng cây ngoài kia, chỉ có Sài Gòn giọt mưa mới ấm áp thế này, những dòng xe cộ ngược chiều vun vút, hàng cây xanh cao thắng tắp, khi đi một mình tự dưng có nhiều điều cần phải nghĩ, hoặc không nghĩ gì cả, mùi bánh nướng ven đường dậy lên kí ức lãng mạn đứt gẫy, và bước chân vẫn đều đặn bước tới, mình có thể đi xa được đến đâu, cảm giác đơn thân nhưng yên ổn kì lạ
hôm nay mình tắt điện thoại, chắc nhiều cuộc gọi nhỡ, và nhiều lời chúc, cang lớn mình càng thờ ơ với tuổi tác, và bánh kem, và nến, bởi vì mình có nghi lễ cho riêng mình, thật may vì đang ở Sài Gòn
Nơi này chỉ toàn người lạ, không ai biết mình là ai, bắt đầu chuyến du hành xuyên hẻm, những phố những ngách, những bí mật ẩn giấu trong lòng Sài Gòn, anh nói đúng, nó chỉ hiện ra cho những ai đi tìm kiếm
Sài Gòn có đại lộ 10 làn đường và có nhà chuồng cọp, có ngã 5 xe cộ đông đúc và có con hẻm yên ắng lạ kỳ, có tranh chấp mọi nơi và cơ hội mọi nơi, có thất vọng đổ vỡ của người trẻ mới tốt nghiệp và có ước mơ ươm mầm từ gánh chè hay xe hủ tiếu, dễ dàng bắt gặp người tài giỏi lẫn kẻ cơ hội, Sài Gòn chấp nhận tất cả mọi vùng miền về đây mưu sinh nuôi sống, và tất cả tạo ra một nơi gọi là Sài Gòn
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
